Khi đi tìm hiểu tư liệu viết phóng sự này, tôi đã gặp bà Dương Thị Bạch Diệp - Giám đốc Công ty TNHH Địa ốc Diệp Bạch Dương (thường gọi là bà Bạch Diệp). Người phụ nữ nổi tiếng vừa sở hữu chiếc xe Rolls-Royce siêu sang nhất Việt Nam, trị giá tới hơn 23 tỷ đồng. Song qua câu chuyện kể, rất nhiều lần bà Bạch Diệp phải lấy khăn lau nước mắt.
Bà nói, để có được cuộc sống như hôm nay, đã nhiều lúc bà phải "ăn chay, niệm Phật"… phải "nhịn đói nhịn khát" và, đã có thời gian phải đương đầu với cả chốn lao tù, rồi "mũi tên, hòn đạn" nữa. Biết bao sóng gió cuộc đời truân chuyên với người phụ nữ này… Bà đã phải làm đủ thứ nghề để kiếm sống.
Song tất cả gian nan khổ ải ấy, người con gái đất võ Bình Định cứ lừng lững đứng lên, bà như cây bạch dương xanh thắm giữa gió ngàn. Trước thương trường của tháng ngày đổi mới, bà càng khẳng định được vị thế của mình, từ hai bàn tay trắng trở thành người phụ nữ thành danh, nổi tiếng, làm chủ nhiều bất động sản có giá trị lớn tại TP Hồ Chí Minh.
Tuổi thơ và những kỷ niệm khó quên ở miền Bắc
Câu chuyện đầu tiên bà Bạch Diệp kể cho tôi nghe là những năm tháng tuổi thơ trên quê hương miền Bắc. Bà Diệp sinh năm 1948 tại thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Năm 1954 - khi ấy ông Dương Thâu (SN 1926, ba sinh ra bà Diệp) là Thị đội trưởng TP Quy Nhơn. Bà Diệp là một trong số con em cán bộ miền Nam được chọn cho ra miền Bắc học tập. Vào những năm 1964 - 1965, giặc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc, năm 1964 Trường học sinh miền Nam số 13 tạm thời giải tán, bà chuyển về ở nơi gia đình, học cấp 3 ở Trường Thái Phiên, Hải Phòng.
Cũng như bao học sinh khác, bà thấu hiểu cuộc chiến tàn khốc do đế quốc Mỹ gây ra ở cả hai miền Nam - Bắc. Những tiếng kẻng báo động, tiếng bom đạn và máy bay Mỹ gầm rú… và cảnh sơ tán, trú hầm… đến bây giờ nhắc lại, bà Diệp vẫn như còn cảm thấy rất gần. Sơ tán về Trường cấp 3 Kim Thành, Hải Dương (lúc ấy bà Diệp đang học lớp 10 hệ 10/10) dù còn nhỏ tuổi, là học sinh ở miền Nam ra, song cô gái Bạch Diệp đã nếm đủ vị đắng, ngọt của cuộc đời.
Bà Bạch Diệp nhớ lại: "Những năm tháng chiến tranh, miền Bắc là hậu phương cho tiền tuyến và khó khăn thiếu thốn đủ bề nhưng Đảng và Bác Hồ cũng như đồng bào miền Bắc luôn dành cho học sinh miền Nam những điều kiện tốt nhất cả trong cuộc sống cũng như trong học tập… Nhiều câu chuyện "nhường cơm sẻ áo đến bây giờ mỗi khi nhớ lại không sao cầm nổi nước mắt"… Trong rất nhiều câu chuyện bà Bạch Diệp kể về tháng ngày sống ở miền Bắc, bà còn nhớ như in chuyện khi đã có chồng, sinh con, có lúc phải đi mót khoai về ăn.
Bà Bạch Diệp xúc động nói: "Vào năm 1972, khi ấy đói khủng khiếp. Tôi sinh cháu Nguyễn Thị Châu Hà, nhiều khi nhà nghèo quá, không có gạo, phải ăn củ sắn, khoai lang thay cơm. Nhiều bà mẹ miền Bắc thấy tôi là con gái miền Nam, ai cũng thương. Các bà, các mẹ thường đến an ủi, cảm thông, song tất cả ai cũng nghèo nên về vật chất chẳng giúp đỡ nhau được gì. Nhưng chính cái tình, cái nghĩa cao cả ấy, đã giúp mẹ con tôi vượt qua nhiều thử thách, khó khăn…".
Chuyến đi B và những ngày đầu vượt lên số phận
Đến bây giờ, có rất nhiều thông tin đồn thổi về người phụ nữ nổi danh này với những thật hư khác nhau, nhưng tất cả đều không đúng sự thật. Điều đầu tiên phải khẳng định ngay là bà Bạch Diệp được học hành tử tế. Thời bao cấp bà đã có nhiều năm tiếp cận nghề buôn bán kinh doanh, mà kinh doanh trong nhà nước hẳn hoi chứ không phải mua gian, bán lậu.
Năm 1971, khi đã tốt nghiệp Trường Đại học Ngoại thương Hà Nội, vừa ra trường bà Bạch Diệp được điều về nhận công tác tại Chi nhánh Thủ công Mỹ nghệ Hải Phòng. Qua thời gian thử việc, trải nghiệm thực tế, lãnh đạo chi nhánh thấy tính bà kiên định và trung thực nên phân công cho bà làm cán bộ lao động tiền lương. Bà Bạch Diệp tâm sự, những năm chiến tranh là sinh viên Trường Đại học Ngoại thương, bà chưa dám nghĩ nhiều đến chuyện bán buôn sau này.
Nhưng khi về làm việc ở Chi nhánh Thủ công mỹ nghệ, làm cán bộ lao động tiền lương nhưng bà rất mê hàng hoá trang trí nội thất, nhất là vôi ve ngành xây dựng. Đã nhiều lần bà theo ba đi ra cảng giao hàng (ba bà Diệp là cán bộ mậu dịch đối ngoại Hải Phòng, thuộc Bộ Ngoại thương), gặp gỡ và tiếp xúc với rất nhiều khách hàng bà biết chữ tín trong thương trường là vô cùng quan trọng.
Trong khi đã có chồng, hai con và đã yên bề gia thất nơi đất Cảng, đùng một cái cuối tháng 1 năm 1975 bà Bạch Diệp hay tin chuẩn bị lo sắp xếp gia đình để đi B (vào Nam). Bà vừa nói đến đây, tôi thắc mắc ngay: Vì sao bà đang làm trong ngành Ngoại thương, đã có chồng con, hơn nữa là phụ nữ, biết đánh đấm gì mà lại đi B?
Hiểu ý tôi, bà Diệp cười vui: "Nói là đi B cho oai vậy thôi chứ thực ra là đi theo tàu biển chở vũ khí, súng đạn và một số nhu yếu phẩm chuẩn bị cho chiến trường miền Nam… Đoàn của chúng tôi đi chủ yếu là bộ khung để vô tiếp quản vùng giải phóng B2…". Qua câu chuyện tôi biết, dù tuổi thơ của bà phần lớn là sống ở nhiều nơi trên miền Bắc, song trong sâu thẳm từ đáy lòng bà vẫn ngày đêm đau đáu nhớ về khúc ruột miền Trung. Chính vì thế mà sau khi được tổ chức thông báo, bà sẵn sàng xuống tàu vào Nam. C
huyến tàu TV1 của Công ty Vận tải biển Việt Nam xuất phát từ Cảng Hải Phòng vào tối ngày 27/3/1975. Buổi chia tay với thành phố Cảng không chỉ có chồng, con và người thân. Trước lúc xuống tàu, bà đã không cầm nổi nước mắt khi những kỷ niệm vùng đất Cảng thân yêu đã bao năm gắn bó, chở che bom đạn cho gia đình bà. Bà thú thực rằng phải can đảm lắm mới dứt ra mà đi được bởi cái tình nghĩa bao dung, rộng lớn ấy.
Sau ba ngày đêm lênh đênh trên sông, biển, khi tàu đã vào đến hải phận miền Trung bà mới biết được chiến trường miền Nam đang thắng lớn. Miền Nam sắp giải phóng. Mỗi lần nghe bản tin của Đài Phát thanh tiếng nói Việt Nam, anh chị em trên tàu ai nấy đều cảm kích, phấn chấn, mong từng phút, từng giờ được đặt chân lên đất Mẹ.
Tối 29/3/1975, khi tàu vào đến địa phận Đà Nẵng cũng là lúc tất cả mọi người trên tàu hay tin Đà Nẵng đã giải phóng. Mọi người hò reo chờ đợi từng phút khi tàu cặp Cảng Sơn Trà (Đà Nẵng). Sau hơn 20 năm xa cách, đặt chân đến mảnh đất miền Trung… bà thầm cảm ơn biết bao người đã anh dũng hy sinh, hoặc phải bỏ lại một phần xương máu ở chiến trường để có được giờ phút nghẹn ngào vì vui sướng khi quê hương đã độc lập, tự do. Nhưng cũng chính những năm tháng sau chiến tranh ấy, không biết bao đắng cay và có cả tai ương đã giáng xuống đầu bà.
Những tai họa khủng khiếp đến không ngờ...
Càng đi sâu tìm hiểu về cuộc đời nữ doanh nhân Dương Thị Bạch Diệp, tôi càng thêm những bất ngờ về cuộc đời truân chuyên của bà. Cho dù bây giờ bà đã thành danh trở thành "triệu phú đô la" nhưng cái quá khứ ngập tràn chông gai ấy có mấy ai biết được tại An Giang bà đã từng bị bọn tham nhũng, trộm cắp thuê tên sát nhân nã cả băng đạn AK vào mình. Câu chuyện có thật "một trăm phần trăm này" thoạt nghe ai cũng phải ớn lạnh, nổi da gà.
Sau khi từ Tổng kho Trung Trung Bộ (có trụ sở tại Bình Định) bà Bạch Diệp về quê chồng, công tác tại Công ty Vận tải thủy An Giang. Khi ấy đất nước mới giải phóng, kinh tế còn nhiều khó khăn, đặc biệt là mặt hàng xăng dầu. Công ty Vận tải thủy An Giang có mấy cặp xà lan chở xăng dầu.
Cũng vì hám lợi mà không ít kẻ đã bán rẻ danh dự, câu kết với số cán bộ, công nhân viên biến chất bòn rút của công, trộm cắp xăng dầu của Nhà nước. Là một cán bộ có uy tín của Công ty, bà Bạch Diệp đã được rất nhiều quần chúng tốt phản ánh nạn ăn cắp xăng dầu trên xà lan.
Đầu tháng 6/1978 bà hay tin 2 chiếc xà lan chở xăng, dầu của Công ty bị chìm. Lúc đầu mọi người ai cũng nghĩ là do sự cố kỹ thuật nên xà lan bị thủng vỡ, đây là sự cố ngoài ý muốn.
Bà Bạch Diệp nhớ lại: "Lúc đầu tôi cũng tin đây là sự cố. Nhưng xâu chuỗi lại những sai phạm trước đó, tôi thấy có điều gì không ổn. Chính vì vậy nên tôi đã cất công đi xác minh, gặp một số quần chúng cùng đi trên xà lan, tìm rõ nguyên nhân sự việc. Cuối cùng kết quả đúng như tôi dự đoán, đây không phải là sự cố kỹ thuật, hay tai nạn bất ngờ mà chính một số thủy thủ trên tàu câu kết với bộ phận giám sát hàng hóa đã hút hết xăng đem bán, sau đó chúng đục xà lan cho dầu nhớt dơ chảy ra… hòng hủy tang chứng…".
Khi sự việc bị bại lộ, một số đối tượng sợ bà Bạch Diệp tố cáo nên đã thuê người giết hại bà. Vào 2 giờ chiều ngày 9/6/1978, bà Bạch Diệp vừa bước vào phòng làm việc thì gặp Tô Văn Hùng là nhân viên bảo vệ Công ty xách khẩu súng AK chạy vào, như một tên cướp táo tợn, không nói không rằng hắn lạnh lùng giương súng siết cò... hàng loạt tiếng nổ chát chúa vang lên khiến bà Diệp choáng váng đổ vật ra nền nhà.
Sau giây phút hoàn hồn, bà Diệp nhổm dậy. Phát hiện thấy bà Diệp còn sống, tên Hùng lại lao tới siết cò. May mắn làm sao viên đạn cuối cùng (sau này khám nghiệm được biết đó là viên đạn AK thứ 20) bị hóc ngay ổ khóa nòng nên bà Diệp thoát chết. Những kẻ đứng sau vụ án này thuê tên Tô Văn Hùng là nhân viên bảo vệ nã súng giết bà Diệp, song kẻ sát nhân đã run sợ trước việc làm phi nghĩa nên hắn đã không "hạ" được mục tiêu như dự định đê hèn. Những viên đạn quái ác ấy đều sượt tóc bà Diệp, bắn trúng 4 công nhân đang ngồi chờ lãnh lương, cách chỗ bà Diệp ngồi chừng 40 m, tất cả đều bị gãy xương đùi.
Sau lần hoảng sợ và thoát chết ấy, bà Diệp và gia đình phải đến xin lánh nạn tại Ủy ban Kiểm tra tỉnh An Giang. Câu chuyện động trời này đã gây xôn xao tỉnh An Giang và các vùng lân cận. Trong dịp về kiểm tra công tác tại An Giang, hay tin đích thân đồng chí Đỗ Mười (khi ấy đồng chí Đỗ Mười là Phó Thủ tướng Chính phủ) đã đến thăm gia đình bà Bạch Diệp, bà Bạch Diệp khẳng định: "Tôi còn nhớ như in lời đồng chí Đỗ Mười nói với ông Tư Việt Thắng (Bí thư Tỉnh ủy An Giang): "Các anh phải giải quyết ngay việc này, chứ không thể để cộng sản tị nạn cộng sản như thế này được…''.
Để giải quyết khó khăn cho gia đình bà Diệp, Ủy ban Kiểm tra Đảng cũng như một số ban ngành của An Giang đã tạo mọi điều kiện giúp đỡ gia đình bà Bạch Diệp, ba tháng sau khi gặp nạn, vợ chồng bà Bạch Diệp chuyển công tác tại Công ty Bao bì xuất khẩu của Bộ Ngoại thương, đóng tại TP Hồ Chí Minh.
NAY NOI BANG DUOC Y TROI ! CONG -BANG BAC-AI CHO NGUOI NGUOI THEO ! http://blog.yahoo.com/HUU-DAT/articles/page/1 http://thanhnien.easyvn.com/huudat
Thứ Hai, 28 tháng 4, 2008
Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2008
Sản xuất đồ vật nhỏ nhưng giàu to!
(ĐSTB) Nền kinh tế Trung Quốc đang phát triển như “đi hia bảy dặm”. Đó là điều cả thế giới đang quan tâm. Trung Quốc đang xây dựng những công trình tầm cỡ, như đập Tam Hiệp, tên lửa Trường Chinh, dự án thăm dò mặt trăng... Nhưng bên cạnh đó có một nét đặc biệt khác: nhiều nhà sản xuất Trung Quốc chuyên sản xuất những đồ vật nhỏ, tưởng như không ăn thua gì nhưng lại giàu to lên rất nhanh, khiến thế giới không khỏi kinh ngạc.
Sản xuất đồ chơi ở Trung Quốc giúp nhiều người thành triệu phú đôla
Mới đây hai nhà báo Mỹ Peter Hessler và Mark Leong của tạp chí National Geographic đã đến Trung Quốc, họ đi nhiều nơi, gặp gỡ các nhà sản xuất Trung Quốc triệu, tỉ phú... Họ đã kinh ngạc khi biết nhiều người nông dân của Trung Quốc giàu to lên chỉ nhờ sản xuất các hàng hóa nhỏ lẻ như nút áo, khoen nịt ngực, bóp cầm tay, dù che nắng, đồ chơi trẻ em lặt vặt... Thế mà trong vòng 5 - 7 năm, từ nông dân đã trở thành nhà tư sản thời đại!
Chẳng hạn tại thành phố Lâm An, Hàng Châu (miền Đông Trung Quốc), các nhà sản xuất nút áo ở đây đã giàu to nhờ làm ra 70% số nút áo bán cho dân quê Trung Quốc.
Cũng tại Lâm An, một nhà sản xuất chuyên làm khoen nịt ngực phụ nữ: khoen bằng sợi thép, bọc nhựa, để cài 2 sợi dây sau của nịt ngực lại với nhau một cách dễ dàng. Ông chủ này cho biết: mỗi nịt ngực 2 khoen thôi, nhưng với khoảng 400 triệu phụ nữ trẻ và trung niên của Trung Quốc, mỗi người một năm nếu chỉ dùng một nịt ngực thì ông cũng bán được 800 triệu khoen! Ông và con ông sau mấy năm sản xuất, nay đã là triệu phú (đôla) ở Lâm An.
Một triệu phú trẻ ở Chiết Giang, Trung Quốc đang vui chơi với bạn bè. Hiện mỗi năm anh đạt 19 triệu đôla lợi nhuận từ sản xuất đồ chơi trẻ em
Một nhà sản xuất khác ở Chiết Giang, chuyên sản xuất dù che nắng: cán nhựa, nan hoa thép, lợp vải hoa, rất nhẹ nhàng, dễ làm, dễ bán. Mỗi năm ông sản xuất vài chục triệu chiếc bán trong nước thôi, đã trở nên “phú gia”. Nhiều người khác thấy vậy nên bắt chước. Hiện nay Trung Quốc mỗi năm sản xuất 350 triệu chiếc dù vải, bán ra khắp thế giới.
Những đồ chơi trẻ em, những vật dụng nhỏ hàng ngày như đũa tre, chén nhựa, miếng chùi xoong chảo, hộp quẹt gas... nhỏ, rẻ, nhưng bán số nhiều, sản xuất đại trà cho hơn 1 tỉ 2 trăm triệu dân trong nước và bán ra các nước xung quanh cũng giúp nhiều nhà sản xuất Trung Quốc giàu to mau chóng. Họ liên kết, lập ra những siêu thị lớn để tiêu thụ hàng nhỏ, lẻ một cách đại trà và dễ dàng.
Tại Chiết Giang có những siêu thị rộng lớn, chứa tới 30.000 quầy hàng, đa số bán đồ nhỏ, lẻ, đồ chơi, đồ gia dụng, cạnh các quầy hàng bán đồ kim khí, công nghệ cao. Đến nỗi hai nhà báo Mỹ trên ước tính rằng: nếu vào siêu thị ở Chiết Giang, ghé mỗi quầy hàng 1 phút và suốt 8 giờ mỗi ngày thì họ phải mất 2 tháng ròng mới thăm hết siêu thị ấy. Bên Mỹ cũng chưa có siêu thị nào to rộng đến thế! Người Trung Quốc từ cái nhỏ thật nhỏ làm nên những cái vĩ đại không ngờ!
Chính vì vậy các cường quốc kinh tế trên thế giới hiện nay đang hết sức quan tâm đến sự phát triển kinh tế kỳ lạ của Trung Quốc: chẳng bao lâu nữa họ có thể lên hàng nhất nhì thế giới rất dễ dàng, mà từ công nghệ sản xuất những món hàng nhỏ lẻ!
TRANG CHI (Theo National Geographic, 6-2007)
Sản xuất đồ chơi ở Trung Quốc giúp nhiều người thành triệu phú đôla
Mới đây hai nhà báo Mỹ Peter Hessler và Mark Leong của tạp chí National Geographic đã đến Trung Quốc, họ đi nhiều nơi, gặp gỡ các nhà sản xuất Trung Quốc triệu, tỉ phú... Họ đã kinh ngạc khi biết nhiều người nông dân của Trung Quốc giàu to lên chỉ nhờ sản xuất các hàng hóa nhỏ lẻ như nút áo, khoen nịt ngực, bóp cầm tay, dù che nắng, đồ chơi trẻ em lặt vặt... Thế mà trong vòng 5 - 7 năm, từ nông dân đã trở thành nhà tư sản thời đại!
Chẳng hạn tại thành phố Lâm An, Hàng Châu (miền Đông Trung Quốc), các nhà sản xuất nút áo ở đây đã giàu to nhờ làm ra 70% số nút áo bán cho dân quê Trung Quốc.
Cũng tại Lâm An, một nhà sản xuất chuyên làm khoen nịt ngực phụ nữ: khoen bằng sợi thép, bọc nhựa, để cài 2 sợi dây sau của nịt ngực lại với nhau một cách dễ dàng. Ông chủ này cho biết: mỗi nịt ngực 2 khoen thôi, nhưng với khoảng 400 triệu phụ nữ trẻ và trung niên của Trung Quốc, mỗi người một năm nếu chỉ dùng một nịt ngực thì ông cũng bán được 800 triệu khoen! Ông và con ông sau mấy năm sản xuất, nay đã là triệu phú (đôla) ở Lâm An.
Một triệu phú trẻ ở Chiết Giang, Trung Quốc đang vui chơi với bạn bè. Hiện mỗi năm anh đạt 19 triệu đôla lợi nhuận từ sản xuất đồ chơi trẻ em
Một nhà sản xuất khác ở Chiết Giang, chuyên sản xuất dù che nắng: cán nhựa, nan hoa thép, lợp vải hoa, rất nhẹ nhàng, dễ làm, dễ bán. Mỗi năm ông sản xuất vài chục triệu chiếc bán trong nước thôi, đã trở nên “phú gia”. Nhiều người khác thấy vậy nên bắt chước. Hiện nay Trung Quốc mỗi năm sản xuất 350 triệu chiếc dù vải, bán ra khắp thế giới.
Những đồ chơi trẻ em, những vật dụng nhỏ hàng ngày như đũa tre, chén nhựa, miếng chùi xoong chảo, hộp quẹt gas... nhỏ, rẻ, nhưng bán số nhiều, sản xuất đại trà cho hơn 1 tỉ 2 trăm triệu dân trong nước và bán ra các nước xung quanh cũng giúp nhiều nhà sản xuất Trung Quốc giàu to mau chóng. Họ liên kết, lập ra những siêu thị lớn để tiêu thụ hàng nhỏ, lẻ một cách đại trà và dễ dàng.
Tại Chiết Giang có những siêu thị rộng lớn, chứa tới 30.000 quầy hàng, đa số bán đồ nhỏ, lẻ, đồ chơi, đồ gia dụng, cạnh các quầy hàng bán đồ kim khí, công nghệ cao. Đến nỗi hai nhà báo Mỹ trên ước tính rằng: nếu vào siêu thị ở Chiết Giang, ghé mỗi quầy hàng 1 phút và suốt 8 giờ mỗi ngày thì họ phải mất 2 tháng ròng mới thăm hết siêu thị ấy. Bên Mỹ cũng chưa có siêu thị nào to rộng đến thế! Người Trung Quốc từ cái nhỏ thật nhỏ làm nên những cái vĩ đại không ngờ!
Chính vì vậy các cường quốc kinh tế trên thế giới hiện nay đang hết sức quan tâm đến sự phát triển kinh tế kỳ lạ của Trung Quốc: chẳng bao lâu nữa họ có thể lên hàng nhất nhì thế giới rất dễ dàng, mà từ công nghệ sản xuất những món hàng nhỏ lẻ!
TRANG CHI (Theo National Geographic, 6-2007)
Thứ Hai, 7 tháng 4, 2008
RÈN LUYỆN NGUON-LUC HANH-DONG
DIEN DAN THANHNIEN CHAU-AU www.youthforum.org
NGHI VIEN TN TOAN CAU www.glocalforum.org
HH GIAI-THUONG QUOC TE www.intaward.org
QUY TN QUOC-TE www.iyfnet.org
TC CO-VAN TINH-NGUYEN www.netaid.org
TINH_NGUYEN VIEN THE-GIOI www.worldvolunteerweb.org
OXFAM www.oxfam.org
Roots and Shoots www.rootsandshoots.org
PHUC-VU www.servenet.org
TINH-NGUYEN VIEN LHQ(UN) www.unvolunteeers.org
TNV truc tuyen www.onlinevolunteering.org
WORLD YWCA www.worldywca.org
THANH-NIEN HANH-DONG www.youthactionnet.org
TN LHQ www.un.org/sea/socdev/unyin/internships.htm
CONG PHAT-TRIEN http://topics.developmentgateway.org/youth
CN THONG-TIN TOAN-CAU www.takingitglobal.org
TIENG-NOI TN www.unicef.org/voy
CANH-CUA NGOAI-GIAO www.globalschoolhouse.com/doors/index/html www.idealist.org
United World College www.wc.org
[color=red]CT THUC-TAP MUA-HE [/color]www.worldbank.org/wbi/scholarships
TAI-TRO PHI CHINH PHU
www.worldbank.org/smallgrantsprogram.
www.aifricangrantmakers.org
www.ayf.de
www.awdf.org
www.allavida.org
www.asianphilanthropy.org
www.fundersonline.org
www.internationaldonors.org
www.guidestar.org
www.iadb.org
www.ventancivil.org.pe
www.ned.org
www.acbf-pact.org
www.globalfundforwomen.org (Quy GD TRE-EM GAI)
www.synergos.org (Vien Synergos)
NGHI VIEN TN TOAN CAU www.glocalforum.org
HH GIAI-THUONG QUOC TE www.intaward.org
QUY TN QUOC-TE www.iyfnet.org
TC CO-VAN TINH-NGUYEN www.netaid.org
TINH_NGUYEN VIEN THE-GIOI www.worldvolunteerweb.org
OXFAM www.oxfam.org
Roots and Shoots www.rootsandshoots.org
PHUC-VU www.servenet.org
TINH-NGUYEN VIEN LHQ(UN) www.unvolunteeers.org
TNV truc tuyen www.onlinevolunteering.org
WORLD YWCA www.worldywca.org
THANH-NIEN HANH-DONG www.youthactionnet.org
TN LHQ www.un.org/sea/socdev/unyin/internships.htm
CONG PHAT-TRIEN http://topics.developmentgateway.org/youth
CN THONG-TIN TOAN-CAU www.takingitglobal.org
TIENG-NOI TN www.unicef.org/voy
CANH-CUA NGOAI-GIAO www.globalschoolhouse.com/doors/index/html www.idealist.org
United World College www.wc.org
[color=red]CT THUC-TAP MUA-HE [/color]www.worldbank.org/wbi/scholarships
TAI-TRO PHI CHINH PHU
www.worldbank.org/smallgrantsprogram.
www.aifricangrantmakers.org
www.ayf.de
www.awdf.org
www.allavida.org
www.asianphilanthropy.org
www.fundersonline.org
www.internationaldonors.org
www.guidestar.org
www.iadb.org
www.ventancivil.org.pe
www.ned.org
www.acbf-pact.org
www.globalfundforwomen.org (Quy GD TRE-EM GAI)
www.synergos.org (Vien Synergos)
Thứ Ba, 1 tháng 4, 2008
Bà tiến sĩ "Tây học" và làng tre
TT - Cách TP.HCM về phía bắc chừng 30km đến địa phận tỉnh Bình Dương là có thể đến làng Phú An, nơi có làng tre được coi là lớn nhất Đông Nam Á, qui tụ hầu hết giống tre trên khắp miền đất nước VN.
Trong một buổi họp với bà con ở quê năm 1999, người dân xã Phú An đã "trách cứ" tiến sĩ (TS) Diệp Thị Mỹ Hạnh toàn đi nơi khác cống hiến mà bỏ rơi quê nhà của mình. Trong suốt hơn 20 năm kể từ khi lấy bằng TS về môi trường đất ở Pháp, TS Hạnh chỉ chuyên tâm nghiên cứu về dừa và đã lăn lộn với loại cây này trong các dự án ở đồng bằng sông Cửu Long. Sau nhiều ngày suy nghĩ, ý tưởng về một vùng sinh thái cho cây tre - giống cây dẻo dai, kiên cường mang nhiều đặc trưng của người dân Việt - chợt đến với bà.http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=254000
Khu bảo tồn tre
"Cây tre là cây của người nghèo, đồng thời cũng là cây sinh thái. Gỗ tre có thể sử dụng phục vụ nhiều mục đích như làm than, vải, làm nhiều loại công cụ khác nữa. Bản thân tre có thể hấp thụ kim loại nặng, giúp bảo vệ môi trường" - TS Hạnh giải thích về ý tưởng ban đầu đó của mình.
Theo bà Hạnh, tuy là nước trồng rất nhiều tre nhưng VN hiện tại hầu như không có chuyên gia hay trung tâm nào chuyên nghiên cứu về tre cả. TS Hạnh sau đó phải đi đến rất nhiều trung tâm và viện nghiên cứu ở nước ngoài để có được những tài liệu phong phú và sinh động nhất về loài tre.
TS Gabriel de Taffin, giám đốc Trung tâm nghiên cứu về nông nghiệp CIRAD ở khu vực Đông Nam Á - người từng đi nhiều nơi ở châu Phi, châu Á, châu Mỹ nghiên cứu về môi trường, cũng ngạc nhiên khi tới làng tre Phú An: "Đó là công trình lớn. Tôi nghĩ đây là trung tâm bảo tồn về tre lớn nhất ở Đông Nam Á. Ở Bogor (Indonesia) và Singapore cũng có những khu bảo tồn lớn, nhưng đó là những khu tổng hợp mà tre là một phần trong đó chứ chưa có những trung tâm lớn như thế này. Ở nước Pháp chúng tôi cũng có một trung tâm bảo tồn về tre. Với những gì làm được hiện nay, làng Phú An hoàn toàn có thể phát triển lên tầm cỡ như trung tâm bên Pháp để trở thành một khu bảo tồn lớn về tre của châu Á".
Rồi TS Hạnh lặn lội đến các tổ chức phi chính phủ, đại sứ quán Pháp và một số nước khác để xin tài trợ cho ý tưởng của mình. Năm 2004, chính quyền vùng Rhones Alpes của Pháp đồng ý hỗ trợ 600.000 euro để giúp bà thực hiện ý tưởng về ngôi làng sinh thái bằng tre. Phía tỉnh Bình Dương cũng hỗ trợ khi đồng ý cấp 10ha đất ở xã Phú An cho bà.
Sau bốn năm thực hiện, mảnh đất toàn cát, đất trống và cỏ ngày nào giờ trở thành khu bảo tồn, sinh thái lớn về tre. Ở đây bà TS đã thu thập được khoảng 130 giống tre với 300 loại mẫu tre khác nhau, trong đó có nhiều giống quí hiếm như tre vuông, mai ống, tre vàng sọc, luồng (Phú Thọ), mây Muồi Mai (Bắc Cạn), tre ngà (Thái Nguyên), tre mét, hóp lớn (Hà Tĩnh)...
Mảnh đất hoang rộng 10ha ngày nào của Phú An giờ trở thành một trung tâm nghiên cứu tre đồ sộ với đầy đủ các bộ sưu tập tre ở khắp nơi trên cả nước, trong đó được chia ra làm các khu như tre Bắc bộ, tre đồng bằng sông Cửu Long, tre Tây nguyên... Ngay trong trung tâm có khu để sinh viên và các nhà nghiên cứu tìm hiểu về tre, cách thức nuôi trồng, gây giống tre...
Giấc mơ xanh
Bản thân TS Hạnh cũng nghiên cứu dùng tre để thực hiện các dự án sinh thái như dùng tre để lọc kim loại nặng (cây Lantana camara), nghiên cứu các sản phẩm chế biến từ tre, dùng các sản phẩm tre để thay thế mặt hàng nhựa, nilông gây hại cho môi trường... Ngay giữa trung tâm là một bảo tàng (được xây dựng với cột, trần cũng bằng chất liệu từ tre) trưng bày từ các nhạc cụ tre như đàn prông, đàn tơrưng, một khu trưng bày sản phẩm về tre độc đáo với sự hỗ trợ trực tiếp của các kiến trúc sư người Pháp.
Ngoài ra còn có một khu mê cung tre để khách tham quan có thể khám phá, thư giãn ở đây. Ở một góc khác, TS Hạnh xây dựng một góc thiền riêng mà gần đó là một nhà hát ngoài trời, nơi nhìn đối diện sang khu bảo tồn tre đồng bằng sông Cửu Long với sông nước, cầu khỉ...
Tháng 11-2007, khi đến vùng Valence (Pháp) thuyết trình về dự án của mình, bà Hạnh đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của những người đến nghe. Cô gái trẻ Julie Logel (23 tuổi), bị thuyết phục bởi ý tưởng của trung tâm, đã tự bỏ tiền túi mua vé máy bay sang VN giúp đỡ dự án của bà. Gặp Julie ở trung tâm, có thể thấy cô lăn xả vào mọi việc của trung tâm từ sơn tre, dọn dẹp, tổ chức công việc hằng ngày cho trung tâm. Sau Julie, trung tâm đón nhận thêm Pauline (22 tuổi) tới làng để thực tập và làm tình nguyện viên tại đây.
Vùng Rhones Alpes coi đây là một trong những dự án thành công nhất họ từng có trong đầu tư ở nước ngoài. Theo kế hoạch, ngôi làng sinh thái tre này sẽ chính thức được khai trương vào ngày 8-4 trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa Pháp.
Những cây tre của ngôi làng xanh mà bà Hạnh mơ ước ngày nào giờ đã thành hiện thực. Sẽ còn nhiều công việc để bà TS phải lo như làm sao duy trì, phát triển được ngôi làng tre sau khi chính thức đi vào hoạt động. Tuy vậy, bà TS có thể tự hào về những gì đã làm được sau suốt gần mười năm theo đuổi giấc mơ "xanh" này của mình.
THANH TUẤN http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=248856
Một góc khu bảo tồn ở làng tre - Ảnh: T.Tuấn
Vất vả nhất trong quá trình tìm tre của bà có lẽ là việc lặn lội tìm tre vuông ở một tỉnh miền núi phía Bắc. Đỉnh núi Mã ở Thanh Hóa bà cũng đã trèo tới hai lần để tìm loại tre dây ở đây, trong khi đỉnh Phanxipăng cũng không thiếu dấu chân bà, nơi bà tìm được một loại tre đặc biệt với thân có gai.
Ý kiến bạn đọc
Tôi rất sung sướng được đọc bài này và xin cảm ơn Tiến sỹ Mỹ Hạnh về việc bà bỏ công sức ra để bảo tồn cây tre Việt Nam. Tôi là một người rất yêu cây tre Việt Nam và rất đau buồn khi giờ đây ở nhiều vùng, nhất là nông thôn Việt Nam ngày càng vắng bóng cây tre - một biểu tượng của dân tộc Việt Nam.
Hàng nghìn năm qua cây tre luôn gắn bó với đại đa số người dân Việt Nam - như Thép Mới đã viết trong bài "Cây tre Việt Nam". Nhưng chỉ hơn chục năm gần đây, cây tre đã bị phá huỷ không thương tiếc, kéo theo là hàng loạt hệ luỵ về môi trường, về vănhoá... Đã nhiều đêm, tôi nằm mơ thấy tre như mơ thấy người yêu dấu. Quê tôi (Thái Bình), tre bị phá chặt gần hết rồi.
Tôi đề nghị Tiến sỹ nên thông qua các phương tiện thông tin đại chúng và ngành bảo vệ môi trường phổ biến rộng rãi cho nhân dân biết tác dụng nhiều mặt của cây tre và tái lập trồng tre ở nhiều nơi, không chỉ đưa tre vào "Bảo tàng tre" của bà. Chúng ta hãy phát triển hiện đại trong bóng cây cổ truyền một cách hợp lý.
Kính chào Tiến sỹ, ước gì được gặp Tiến sỹ và thăm bảo tàng tre của bà. Chúc bà khoẻ mạnh và thành công.
Vũ Mạnh Thắng
thangpmuc26@yahoo.com
Trong một buổi họp với bà con ở quê năm 1999, người dân xã Phú An đã "trách cứ" tiến sĩ (TS) Diệp Thị Mỹ Hạnh toàn đi nơi khác cống hiến mà bỏ rơi quê nhà của mình. Trong suốt hơn 20 năm kể từ khi lấy bằng TS về môi trường đất ở Pháp, TS Hạnh chỉ chuyên tâm nghiên cứu về dừa và đã lăn lộn với loại cây này trong các dự án ở đồng bằng sông Cửu Long. Sau nhiều ngày suy nghĩ, ý tưởng về một vùng sinh thái cho cây tre - giống cây dẻo dai, kiên cường mang nhiều đặc trưng của người dân Việt - chợt đến với bà.http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=254000
Khu bảo tồn tre
"Cây tre là cây của người nghèo, đồng thời cũng là cây sinh thái. Gỗ tre có thể sử dụng phục vụ nhiều mục đích như làm than, vải, làm nhiều loại công cụ khác nữa. Bản thân tre có thể hấp thụ kim loại nặng, giúp bảo vệ môi trường" - TS Hạnh giải thích về ý tưởng ban đầu đó của mình.
Theo bà Hạnh, tuy là nước trồng rất nhiều tre nhưng VN hiện tại hầu như không có chuyên gia hay trung tâm nào chuyên nghiên cứu về tre cả. TS Hạnh sau đó phải đi đến rất nhiều trung tâm và viện nghiên cứu ở nước ngoài để có được những tài liệu phong phú và sinh động nhất về loài tre.
TS Gabriel de Taffin, giám đốc Trung tâm nghiên cứu về nông nghiệp CIRAD ở khu vực Đông Nam Á - người từng đi nhiều nơi ở châu Phi, châu Á, châu Mỹ nghiên cứu về môi trường, cũng ngạc nhiên khi tới làng tre Phú An: "Đó là công trình lớn. Tôi nghĩ đây là trung tâm bảo tồn về tre lớn nhất ở Đông Nam Á. Ở Bogor (Indonesia) và Singapore cũng có những khu bảo tồn lớn, nhưng đó là những khu tổng hợp mà tre là một phần trong đó chứ chưa có những trung tâm lớn như thế này. Ở nước Pháp chúng tôi cũng có một trung tâm bảo tồn về tre. Với những gì làm được hiện nay, làng Phú An hoàn toàn có thể phát triển lên tầm cỡ như trung tâm bên Pháp để trở thành một khu bảo tồn lớn về tre của châu Á".
Rồi TS Hạnh lặn lội đến các tổ chức phi chính phủ, đại sứ quán Pháp và một số nước khác để xin tài trợ cho ý tưởng của mình. Năm 2004, chính quyền vùng Rhones Alpes của Pháp đồng ý hỗ trợ 600.000 euro để giúp bà thực hiện ý tưởng về ngôi làng sinh thái bằng tre. Phía tỉnh Bình Dương cũng hỗ trợ khi đồng ý cấp 10ha đất ở xã Phú An cho bà.
Sau bốn năm thực hiện, mảnh đất toàn cát, đất trống và cỏ ngày nào giờ trở thành khu bảo tồn, sinh thái lớn về tre. Ở đây bà TS đã thu thập được khoảng 130 giống tre với 300 loại mẫu tre khác nhau, trong đó có nhiều giống quí hiếm như tre vuông, mai ống, tre vàng sọc, luồng (Phú Thọ), mây Muồi Mai (Bắc Cạn), tre ngà (Thái Nguyên), tre mét, hóp lớn (Hà Tĩnh)...
Mảnh đất hoang rộng 10ha ngày nào của Phú An giờ trở thành một trung tâm nghiên cứu tre đồ sộ với đầy đủ các bộ sưu tập tre ở khắp nơi trên cả nước, trong đó được chia ra làm các khu như tre Bắc bộ, tre đồng bằng sông Cửu Long, tre Tây nguyên... Ngay trong trung tâm có khu để sinh viên và các nhà nghiên cứu tìm hiểu về tre, cách thức nuôi trồng, gây giống tre...
Giấc mơ xanh
Bản thân TS Hạnh cũng nghiên cứu dùng tre để thực hiện các dự án sinh thái như dùng tre để lọc kim loại nặng (cây Lantana camara), nghiên cứu các sản phẩm chế biến từ tre, dùng các sản phẩm tre để thay thế mặt hàng nhựa, nilông gây hại cho môi trường... Ngay giữa trung tâm là một bảo tàng (được xây dựng với cột, trần cũng bằng chất liệu từ tre) trưng bày từ các nhạc cụ tre như đàn prông, đàn tơrưng, một khu trưng bày sản phẩm về tre độc đáo với sự hỗ trợ trực tiếp của các kiến trúc sư người Pháp.
Ngoài ra còn có một khu mê cung tre để khách tham quan có thể khám phá, thư giãn ở đây. Ở một góc khác, TS Hạnh xây dựng một góc thiền riêng mà gần đó là một nhà hát ngoài trời, nơi nhìn đối diện sang khu bảo tồn tre đồng bằng sông Cửu Long với sông nước, cầu khỉ...
Tháng 11-2007, khi đến vùng Valence (Pháp) thuyết trình về dự án của mình, bà Hạnh đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của những người đến nghe. Cô gái trẻ Julie Logel (23 tuổi), bị thuyết phục bởi ý tưởng của trung tâm, đã tự bỏ tiền túi mua vé máy bay sang VN giúp đỡ dự án của bà. Gặp Julie ở trung tâm, có thể thấy cô lăn xả vào mọi việc của trung tâm từ sơn tre, dọn dẹp, tổ chức công việc hằng ngày cho trung tâm. Sau Julie, trung tâm đón nhận thêm Pauline (22 tuổi) tới làng để thực tập và làm tình nguyện viên tại đây.
Vùng Rhones Alpes coi đây là một trong những dự án thành công nhất họ từng có trong đầu tư ở nước ngoài. Theo kế hoạch, ngôi làng sinh thái tre này sẽ chính thức được khai trương vào ngày 8-4 trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa Pháp.
Những cây tre của ngôi làng xanh mà bà Hạnh mơ ước ngày nào giờ đã thành hiện thực. Sẽ còn nhiều công việc để bà TS phải lo như làm sao duy trì, phát triển được ngôi làng tre sau khi chính thức đi vào hoạt động. Tuy vậy, bà TS có thể tự hào về những gì đã làm được sau suốt gần mười năm theo đuổi giấc mơ "xanh" này của mình.
THANH TUẤN http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=248856
Một góc khu bảo tồn ở làng tre - Ảnh: T.Tuấn
Vất vả nhất trong quá trình tìm tre của bà có lẽ là việc lặn lội tìm tre vuông ở một tỉnh miền núi phía Bắc. Đỉnh núi Mã ở Thanh Hóa bà cũng đã trèo tới hai lần để tìm loại tre dây ở đây, trong khi đỉnh Phanxipăng cũng không thiếu dấu chân bà, nơi bà tìm được một loại tre đặc biệt với thân có gai.
Ý kiến bạn đọc
Tôi rất sung sướng được đọc bài này và xin cảm ơn Tiến sỹ Mỹ Hạnh về việc bà bỏ công sức ra để bảo tồn cây tre Việt Nam. Tôi là một người rất yêu cây tre Việt Nam và rất đau buồn khi giờ đây ở nhiều vùng, nhất là nông thôn Việt Nam ngày càng vắng bóng cây tre - một biểu tượng của dân tộc Việt Nam.
Hàng nghìn năm qua cây tre luôn gắn bó với đại đa số người dân Việt Nam - như Thép Mới đã viết trong bài "Cây tre Việt Nam". Nhưng chỉ hơn chục năm gần đây, cây tre đã bị phá huỷ không thương tiếc, kéo theo là hàng loạt hệ luỵ về môi trường, về vănhoá... Đã nhiều đêm, tôi nằm mơ thấy tre như mơ thấy người yêu dấu. Quê tôi (Thái Bình), tre bị phá chặt gần hết rồi.
Tôi đề nghị Tiến sỹ nên thông qua các phương tiện thông tin đại chúng và ngành bảo vệ môi trường phổ biến rộng rãi cho nhân dân biết tác dụng nhiều mặt của cây tre và tái lập trồng tre ở nhiều nơi, không chỉ đưa tre vào "Bảo tàng tre" của bà. Chúng ta hãy phát triển hiện đại trong bóng cây cổ truyền một cách hợp lý.
Kính chào Tiến sỹ, ước gì được gặp Tiến sỹ và thăm bảo tàng tre của bà. Chúc bà khoẻ mạnh và thành công.
Vũ Mạnh Thắng
thangpmuc26@yahoo.com
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)