Thứ Hai, 26 tháng 5, 2008

LÀM SAO TÔi BIẾT LÀM SAO !

Hồn đang lơ-đãng suy tư mà có người chất vấn ,làm tôi bối rối...
Đang lúc không biết buồn hay vui biểu người ta "tả-cảnh,tả -tình" thật không hay..
- "Anh cho biết cảm-tưỡng anh hôm nay" (tại bãi biển nầy)
-Tui đáp :Nhìn lên thấy mình nhỏ nhoi,nhìn quanh thấy mình lẽ loi !
Tất cã im-lặng không biết hỏi gì nữa,tưỡng làm cho ai bối-rối...lại gặp "lão"
Chưa khi nào tui nói được câu sắc bén như thế...không biết có phảinhờ không khí trong lành,mát mẽ...lòng khoan-khoái...nên mới được vậy ?
Lòng ta phải tan ra,thì chân lý mới chui vào được....trước kia chỉ toàn triết lý khô khan,vớ-vẫn,không đâu...chỉ nhìn được gần chẵng thấy cao,chẵng thấy xa...thành phố chỉ thấy bốn bức-tường...với mái nhà thấp tè-tè..đâu như bãi-biển quang đãng,xa-xôi...một bầu trời mêng-mông,chân-trời thênh-thang.
Hỏi câu nầy tại Tp chắc chịu thôi...ổn-ào,khói-bụi...người là người đi đâu cũng gặp...nhìn hoài cũng chán...có gì mà ngắm...Làm sao tôi biết làm sao,tôi biết làm gì chẵng biết làm sao !

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2008

SỰ THẬT VỀ TÂM-LINH,TÂM-HỒN !

Chỉ có loài người mới có tâm-linh,tâm-hồn...chó,mèo không có ? Chúng chỉ có trí-nhớ,tình cảm,vui,buồn...cảm-giác,đau,nhột,ngứa...Chúng sống theo bản năng...không biết lừa-dối,lừa-đão đôi khi lém-lĩnh,táo tợn...trung thành,trung tín,kiên nhẫn co khikhông kém ai...hơn người ở chổ thính-mũi,thính tai,trực giác có khi siêu hơn...nhạy bén hơn ( người tự đánh mất,tự lu-mờ,tự tại...)Gia súc,thú-vật vui đó,giận đó ,bất chợt,vô chừng...khi thì hiền như con chiên ,khi hung dữ như sư tử,chó-sói,mèo-rừng...rất nguy hiểm ,khi nổi-khùng,nổi-điên !(người điên chỉ biết cười,khóc...làm thơ như Bùi-Giáng 1970). Loài người có tình-cảm ,phát-sinh tình-yêu,tình-nghĩa ,sự thương xót ;không có tình yêu,tình-nghĩa,sự thương-xót ...không khác gì thú-vật,thú-dữ...chúng có trí-nhớ,hiểu-biết...nhưng không có lương-tri (suy-nghĩ,suy-tư)không có lương tâm để nhận biết đâu là gian-ác,tàn-ác,tàn-bạo,giã-man,...Sống trên đời không có thương yêu,thân ái ,chỉ toàn bản-năng,ham-muốn,tư-dục(thích là làm ,không cần biết đúng sai,tốt-xấu)...chẵng hơn gì "chó,mèo",gia-súc...chẵng biết hổ-thẹn,xấu-hổ,ăn-năn,ân-hận,tiếc nuối,chua-xót,đau-đớn (đau-lòng,áy-náy,lo-âu,lo-lắng...)
Khi đùa vui,giận-hờn, không nên mắng mèo,chữi chó...ví ai ,như súc-vật,thú-vật...tai-hại ,nguy cơ....Hãy tự xét mình ,trước khi xét người,"suy mình nghĩ người","cười người hôm trước hôm sau bị cười "!(người-cười).Ta dễ tự cao,tự đại,tự mãn,tự đắc,tự-tôn...hơn "chó,mèo"

-"Ai hạ mình sẽ dược nâng cao,ai tự nâng cao sẽ bị hạ xuống" Chúa JESUS

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2008

TAI-HỌA DO SAI-LẦM HAY THIÊN-TAI ?

Saigon 1980 ,cũng có nhà chỉ một người đi trên lầu đã nhún như đi trên lò-so,hay cao-su (VP côngty Lâm nghiệp..Lý Thường Kiệt,Tân Bình)Cũng có nhà xây chưa xong đã sập,chờ khi có đông người tụ họp là sập (sườn yếu,đà yếu )nền yếu,móng không có chân tựa (nền đá) cũng ngã nghiêng,rạn nứt...Không cần tới địa chấn 7,8 độ "Ricte"
Ngày nay cần khung nhà thép chắc ,(chịu lực cao hơn bê tông ,nhẹ hơn 50%),vật liệu cách âm ,cách nhiệt nhẹ...động đất mạnh khó làm sập (áp dụng bên Nhật)Các cao ốc 100 tầng bên Mỹ khung nhôm chịu nhiệt kém dù nhẹ nhưng sụm nhanh (tòa tháp đôi)
Các nhà dịa chất China thường dùng đạn cho nổ vào tâm lòng đất dùng siêu âm kỷ-thuật số khảo sát địa tầng..thay cho khoan thăm dò ,chậm hơn...nhưng để đi sâu hơn vài chục Km có thể đã dùng hạt nhân gây nổ...không ngờ nó dội ngược chấn động lên trên mặt đất...động đến dung nham ..trong tâm địa cầu !
Chẵng ai chịu nhận sai-lầm,chẵng ai nhận mình là cha,mẹ ăn cướp...thế là cứ đỗ tội cho thiên nhiên,tạo-hóa....có Trời mà biết...Sự thật đâu còn đó ,em xin mấy cha đừng tiếp tục lấy lý do ngâm cứu mà thử hạt nhân kiểu đó...làm dân lành cứ tưỡng Trời phạt vô cớ.Chẵng qua kẻ khôn ngoan đời nầy mắc sai-lầm ,"quỷ-kế" do chính mình làm ra,gậy ông đập lưng dân lành,khốn-khổ,tang-tóc ! ****

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2008

GÂY-DỰNG GIAO-DỤC " THẦN-ĐỒNG"

_Khi còn là bào-thai trong bụng mẹ 6 tháng ,Âm-thanh đã ảnh-hưỡng đến não-trẻ.
_Khi chào-đời đã biết:nhìn,ngữi,cảm-nhận mùi,vị,sự vuốt-ve mơn-trớn của người lớn.
_Lúc 3 tuổi não bé bằng 80% não người lớn,cần dạy cho bé biết cảm-nhận thế-giới bên ngoài có mục đích với lượng thông-tin đa dạng sẽ duy trì được khả năng sáng-tạo vượt xa cha-mẹ bé.
Nếu cung-cấp lượng thông-tin "quá ít" lá ức-chế bộ não bé (quá nhiều là nhồi-nhét).
Cần âu-yếm ,dịu-dàng ,bày-trò,nói-chuyện nghiêm-chỉnh với bé ,cùng xem phim,múa-rối,ca-nhạc với bé.
Sự thiếu thốn tình-thương là mất-mát không gì bù đắp nổi,sẽ hạn-chế sự phát-triển tính-cách ,tài-năng của bé sau nầy.

Trích Báo VĂN-HÓA NGHỆ-THUẬT (1988)

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2008

Có thể giữ chân người tài ?

Rất nhiều ý kiến độc giả gửi về tranh luận xung quanh chủ đề giữ chân người tài. Có ý kiến cho rằng nên có chế độ đãi ngộ xứng đáng, cần phải đề bạt, bổ nhiệm đúng người đúng việc. Ý kiến khác lại nói tiền bạc và danh vọng không phải là điều quan trọng nhất, người tài cần môi trường làm việc tốt để họ được cống hiến...

TIN LIÊN QUAN
"Nếu không cải thiện, tôi cũng đành ngậm ngùi ra đi"
Vì sao cơ quan công chảy máu chất xám?
Chảy máu chất xám Ngân hàng NN: Người ra đi nói gì?
TP.HCM: Người giỏi quay lưng khu vực Nhà nước
Khi Ngân hàng Nhà nước bị "rút lõi" chất xám

Bổ nhiệm theo năng lực

Để giữ chân người tài, theo tôi cần chú ý tới những vấn đề sau: Trong công tác bổ nhiệm cán bộ phải dân chủ thực sự không có kiểu dân chủ hình thức mà hiện nay không ít tổ chức đã và đang vấp phải "bệnh"này.



Cần xem xét, rà soát lại số cán bộ lãnh đạo, quản lý từ cấp bộ, ngành xuống địa phương về chuyên môn nghiệp vụ của họ đã đúng với nhiệm vụ chính trong lĩnh vực lãnh đạo quản lý của họ hay chưa. Nếu đúng thì năng lực thực tế của họ như thế nào; có đảm trách được nhiệm vụ theo kịp với tình hình mới trong thời kỳ hội nhập nền kinh tế toàn cầu hoá này hay không.



Công tác qui hoạch, bổ nhiệm cán bộ cấp dưới của họ có dân chủ thực sự hay chưa; có đúng với qui định của Nhà nước không, hay chỉ là thủ tục hình thức rồi đưa toàn là “5C” và người thân quen… vào làm rồi thăng quan tiến chức vù vù, dẫn đến hiệu quả chất lượng công việc của những nơi đó vừa kém, phân chia bè phái, phân xử không công bằng; người không có năng lực thì lại lãnh đạo, chỉ đạo người có năng lực và được học hành đúng chuyên ngành; từ đó dẫn đến nhiều điều khuất tất và họ không có cơ hội để thể hiện khả năng phát huy tư duy nghề nghiệp của mình vừa lại nặng nề, thậm chí bức xúc về tâm lý trong công việc hàng ngày.



Trong khi đó, các tổ chức dự án, doanh nghiệp ngoài các cơ quan đơn vị nhà nước thì ngược lại; từ khâu tuyển dụng rất thông thoáng, gọn nhẹ… mức lương, việc bồi dưỡng cập nhật chuyên môn và môi trường làm việc rất thân thiện, chu đáo bài bản; thậm chí họ có một bộ phận chuyên săn tìm những người tài để sẵn sàng chiêu mộ về làm lợi cho đơn vị mình. Ngô Khắc Dũng, Phan Chu Trinh, Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk, email: ngokhacdungk@...

Phải có cơ chế cho người đứng đầu được quyết định

Thực tế người tài khu vực công ra đi ngày càng nhiều là có thực (như báo đã đăng) và xu hướng này càng nhiều nếu không có giải pháp hữu hiệu. Theo tôi, không phải không có cơ chế giữ người tài được nhưng quan trọng phải có một cơ chế cho người đứng đầu tổ chức công được tăng thẩm quyền trong tổ chức cán bộ (chọn, đề bạt bổ nhiệm hoặc cho thôi việc đối với CBCC) và trong sử dụng nguồn ngân sách khoán chi hành chính hiện nay (trả theo chất lượng công việc mà không phụ thuộc vào bảng lương cố định hiện nay, trích khen thưởng kịp thời các thành tích...). Không phải là CBCC không tin và yên tâm với công việc mà quan trọng đối xử công bằng và khuyến khích người tài làm việc. Có giải quyết căn cơ vấn đề trên thì với mức khoán hiện nay vẫn làm việc tốt và khả năng giữ được người tài cao hơn. Vì vậy, nếu điều này là xác đáng thì cần có điều chỉnh sớm. Bùi Quốc Hồng, Tây Sơn, Quy Nhơn, Bình Định, email: bui.quoc.hong@...

Người tài rất sợ làm việc với người kém?
Muốn giữ người tài phải đảm bảo cho họ 3 vấn đề: Thứ nhất, mức lương tương xứng với trí tuệ và sức lao động, vừa thể hiện sự sòng phẳng, vừa bày tỏ sự tôn trọng. Thứ hai, công khai thi tuyển và sử dụng để người tài được làm việc với nhau, tránh tình trạng hiện nay "nửa kín, nửa hở". Người tài rất sợ phải làm việc chung với người kém vì họ hay dùng thủ đoạn. Thứ ba, phải luôn rộng mở để họ vươn lên không ngừng. Đối với người tài thực sự, không có biên giới hữu hình. Phạm Thị Thanh Tâm, Chi hội Luật gia Q.4, Đường 77, P.Tân Phú, Q.7, email: hl_nghixuan@...


Môi trường cống hiến

Những người có năng lực, có tâm huyết của ngành ngân hàng ra đi vì sự đối xử nói chung là không rõ ràng, không đúng mực. Có những người như ông Phước, không cần đến tiền mà cần đến môi trường cống hiến - điều này rất đúng với tâm trạng của một lớp người giỏi hiện nay. Phạm Ti, HCM, email: tigon05@...


Cơ hội và điều kiện để khẳng định mình

Đối với người tài, tiền bạc danh vọng không phải là điều quan trọng nhất. Cái quan trọng nhất đối với họ là cơ hội và điều kiện để khẳng định mình, để phát triển và để cống hiến. Một hệ thống quản lý minh bạch, công bằng, có chế độ khen thưởng hợp lý, và đặc biệt là biết trân trọng người tài, là cái mà chúng ta cần phải xây dựng để có thể kêu gọi và phát huy được chất xám của cả người Việt trong và ngoài nước. Tuấn Sơn, Singapore.


5 nhu cầu căn bản
Có thể giữ chân người tài bằng gì? Vậy thì ta hãy trả lời con người sinh ra và lớn lên cần có những nhu cầu gì trong cuộc sống? Đáp ứng những nhu cầu đó là sẽ cột chặt được người người tài, chứ không cần phải giữ. Con người sinh ra và lớn lên và tuần tự đòi hỏi 5 nhu cầu căn bản, đó là: Nhu cầu được ăn no mặc ấm, nói chung là ăn ngủ nghỉ tốt; Nhu cầu được an toàn, tức là những nhu cầu bảo hiểm xã hội và an sinh về tuổi già tốt; Nhu cầu được sinh hoạt cộng đồng, được du lịch và giao lưu, giao tiếp xã hội; Nhu cầu được xã hội tôn trọng; Nhu cầu được tự khẳng định mình. Email: ducthanhtayninh@...

Tiền không phải là tất cả

Tiền không phải là tất cả. Theo tôi, một người thật sự tài mà họ tâm huyết với công việc thì họ không phải nịnh bợ ai cả nên không được lòng cấp trên và bị đồng nghiệp ghen ghét. Người thật sự có tài tâm huyết với công việc mà họ cống hiến nhưng không được đề bạt, hay nâng lương thì họ cũng thấy bất mãn với những người bất tài nhưng nịnh bợ lãnh đạo và lại được đề bạt vào những vị trí không tương xứng với trình độ mình có. Nên những người có tài họ ra đi đến chỗ nào thực sự trọng tài để họ có cơ hội cống hiến và trả công tương xứng với trình độ của họ mà thôi. Email: anhthanh@...



Đãi ngộ xứng đáng

Muốn giữ người tài, không còn cách nào hơn là công sức đóng góp của họ được ghi nhận đúng, đầy đủ, có sự đãi ngộ một cách xứng đáng, phân biệt rõ ràng với kẻ bất tài. Và được làm việc trong môi trường thật sự dân chủ. Dân chủ đúng với nghĩa của nó, như mong muốn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Rất đồng tình với VietNamNet mở chuyên mục này để mọi người cùng bàn luận, hiến kế cho Đảng, Nhà nước giữ được người tài giúp chấn hưng đất nước. Email: quiduc05@...




Giữ chân người tài bằng văn hóa
Theo tôi, muốn giữ chân người tài, không thể chỉ nói đơn giản là bằng tiền bạc hay tình cảm. Một mức thu nhập xứng đáng, một môi trường làm việc khuyến khích sáng tạo và tôn vinh những giá trị của sự sáng tạo, một văn hóa doanh nghiệp khiến mỗi thành viên đều có thể tự hào và tự nguyện gắn kết... có rất nhiều yếu tố mà các doanh nghiệp nhà nước có thể làm và phải làm được để giữ và khuyến khích người tài phát huy năng lực... Hoan nghênh VietNamNet đưa ra loạt bài mới này - một chủ đề có thể nói là rất đáng được quan tâm nếu muốn phát triển đất nước. Kim Thanh, Hà Nội, email: kthanh09@...

Cần sự minh bạch và cơ chế làm việc

Thực ra câu hỏi này đã có sẵn câu trả lời, điều quan trọng là chính sách nhà nước đáp ứng và sử dụng nó ra sao mà thôi. Để giữ chân người tài thì chỗ làm việc đó đáp ứng được nhu cầu của họ. Bài toán 1: tiền lương, sự minh bạch tài chính. Bài toán 2: cơ chế làm việc, cơ chế đề bạt, cơ chế tăng thưởng... Đó chính là tạo ra sự "cạnh tranh" trong công việc. Một người ra đi là do cảm thấy cơ quan đó không còn phù hợp với mình nữa, vì sao thì các cơ quan đó biết rõ nhất... Phạm Vũ Nam, Ngô Quyền, email: tieu_dieu2004@...


Đánh giá đúng năng lực
Nên giữ người tài, người có tâm huyết với nghề, không chỉ bằng tiền mà bằng việc đánh giá chính năng lực của chính họ không nên để tình trạng "người dốt thì cơ cấu hết địa vị này đến địa vị khác và người giỏi thì bỏ qua" "con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa". Làm cho nước ngoài người ta trả lương theo đúng năng lực, ai giỏi, ai dốt đều được thể hiện trên công việc. H.T.H, Hà Nội.

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2008

Làm ruộng trên... cao ốc

http://www1.congan.com.vn/img_folder/2008/3/20080313/10a-BNS15-3-2008.jpg
Chẳng bao lâu nữa, nông thôn sẽ không đủ khả năng nuôi sống toàn thế giới. Để giải quyết vấn đề này, một vị giáo sư môi trường học đã có sáng kiến đưa các cánh đồng lên những tòa cao ốc mênh mông nằm ngay giữa trung tâm thành phố.

Thời kỳ mà người ta nuôi gà, trồng rau cải và ngũ cốc ở nông thôn dường như sắp qua rồi. Thật vậy, một số người đã nghĩ đến chuyện đưa đồng ruộng vào giữa trung tâm thành phố, tới những tòa tháp bao la, tối hiện đại. Những nông trại thẳng đứng, ý tưởng có quái lắm không? Không hẳn... Với giáo sư Dick Despommier, thuộc trường Đại học Columbia - New York, chẳng bao lâu nữa đó sẽ là niềm hy vọng duy nhất có thể nuôi sống được dân chúng địa cầu. Ông nói: “Trong vòng 50 năm nữa chúng ta không phải chỉ có 6,6 tỉ dân, mà là 9,5 tỉ. Thế mà 80% đất canh tác trên hành tinh đã khai thác hết rồi. Như vậy, năm 2050 sẽ không đủ không gian để nuôi sống địa cầu”.

Chính vì nhìn thấy tương lai này mà ông và các sinh viên đi đến kết luận: tương lai không phải trồng tỉa theo chiều ngang của nông thôn, mà là chiều... cao của thành phố! Với các nông trại thẳng đứng này sẽ không còn chuyện mùa màng bị thất bát vì hạn hán, bão lụt hay sâu bọ. Thời tiết sẽ luôn luôn lý tưởng và không bao giờ có chuyện mất mùa. Hơn nữa, nuôi trồng bên ngoài đất đai sẽ đạt năng suất cao gấp 5 đến 30 lần kỹ thuật nông nghiệp hiện nay.

Chưa hết, nông trại thẳng đứng sẽ giúp chống lại hiện tượng khí hậu trái đất ấm dần lên. Giáo sư Dick Despommier giải thích: Năm 2050, 80% dân số thế giới sống ở thành thị. Thế mà khi sản xuất tại chỗ tất cả những thứ cần thiết cho số dân này, chúng ta sẽ giảm được lượng khí thải do vận chuyển từ nông thôn đến thành phố gây ra. Và khi cấy trồng ở giữa trung tâm thành phố, chúng ta sẽ trả lại cho trái đất nhiều môi trường thiên nhiên mà chúng ta đã biến thành đồng ruộng. Nhiều khu rừng có thể mọc trở lại để hấp thu khí CO2 mà chúng ta thải ra không khí.

Chẳng hạn, để nuôi sống cả thành phố New York, chỉ cần 150 cao ốc nông trại. Không chỉ nuôi sống được dân thành phố, chúng còn sản xuất ra nước sạch và năng lượng. Thật hấp dẫn. Nhưng đến khi nào? Hiện nay các nông trại loại này chỉ là ảo tưởng. Tuy nhiên, ý tưởng đã hấp dẫn được các ông nhà giàu. Tòa cao ốc nông trại đầu tiên của thế giới sẽ ra đời vào năm 2015 tại thành phố môi trường Dongtan, gần Thượng Hải - Trung Quốc.

Có thể phác họa một cao ốc nông trại như sau: một nông trại thẳng đứng phải nuôi sống được 50.000 người. Để có đủ diện tích canh tác, mỗi nông trại phải có chiều cao tối thiểu 200 mét và 30 tầng. Phần lớn dùng để trồng hoa màu. Lúa mì, dâu, rau dền, đậu nành và các loại củ. Khoảng 100 loài thảo mộc sẽ được trồng tỉa. Tầng dưới cùng là siêu thị bán trực tiếp sản phẩm ra thị trường. Những tầng kế tiếp dùng để nuôi gà vịt, cá, tôm... Tất cả đều có phòng xử lý nước thải và rác. Sau cùng, toàn bộ hệ thống được vận hành bằng năng lượng mặt trời, gió đặt trên nóc hay nước nóng trong lòng đất đặt ở tầng hầm.
P.V - P.C Theo SVJ, 2008)

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2008

Vì sao bạn vẫn một mình

Bạn không xấu gái, nếu không muốn nói là hình thức bạn rất được. Bạn rất thành công trong sự nghiệp, công việc và tài chính khá rủng rỉnh. Bạn cũng không phải là mẫu phụ nữ hiện đại đến mức xem nhẹ việc cần một tổ ấm. Nhưng tại sao chuyện tình duyên của bạn lại có nhiều trục trặc vậy nhỉ?
Tiêu chuẩn chọn đức lang quân "hơi" cao
Nói chính xác ra là bạn đòi hỏi quá cao khi lựa chọn bạn đời. Phải chăng câu nói "cao không tới, thấp không xong" rất đúng với tâm lý của bạn. Bạn không dễ dàng hạ tiêu chuẩn chọn lựa của mình, bởi bạn rất cần một người "ngang tầm", tương xứng với bạn. Song về phía "đối tác" họ cũng có những tiêu chuẩn của họ để rồi cuối cùng chuyện người bạn ưng thì họ lại không ưng bạn và ngược lại đã xảy ra.
Ý thức sở hữu quá mạnh mẽ
Bởi bạn là cô gái mạnh mẽ, nhiều cá tính nên bạn tự cho mình quyền kiểm soát chặt chẽ người yêu của mình. Anh ấy đi đâu, với ai, làm gì, bao giờ về là điều bạn luôn muốn biết ở mọi nơi mọi lúc. Mà lẽ ra ý thức sở hữu này, sự kiểm soát này phải dành cho thời kỳ hôn nhân còn có lý. Vì thế người yêu bạn cảm thấy bị gò bó, bị mất tự do và bị áp chế quá sớm. Mà họ thì vẫn còn nhiều cơ hội nghĩ lại và thay đổi quyết định.
Tự cho mình nhiều quyền chọn lựa
Khi bước vào tình yêu và nghĩ về hôn nhân, đương nhiên ai cũng phải có sự cân nhắc, tính toán và có quyền chọn lựa để tìm một người phù hợp nhất với mình.
Nhưng khi bạn là cô gái mạnh mẽ, độc lập, tự chủ và có nhiều lợi thế về kinh tế, bạn thấy mình chẳng phải gò bó, trói buộc mình vào việc chỉ tiếp xúc, gặp gỡ, "đặt lịch" và "hủy lịch" gặp gỡ của anh A., anh B. sao cho thuận lợi nhất cho bạn. Cuối cùng những người đàn ông theo đuổi bạn cảm thấy bị coi thường, cảm thấy mình bị xúc phạm và quyết định rời xa bạn.
Quá tự tin đến mức dễ dãi và bị mang tiếng phóng túng
Bạn nghĩ rằng bạn hoàn toàn làm chủ được mình trong các mối quan hệ với người khác giới nên luôn sẵn sàng chấp nhận mọi cơ hội gần gũi, tiếp xúc với các chàng.
Bạn đi nghỉ với người này, đi chơi, đi du lịch với người khác, lại nhận lời đi xem phim, đi ăn, đi uống nước, về chơi nhà một anh chàng khác nữa... Để rồi cuối cùng mọi người hiểu lầm bạn quá dễ dãi, là người "sáng mận tối đào". Đàn ông bị mang tiếng đó còn bị các cô gái e ngại chọn lựa làm chồng nữa là bạn là phụ nữ!
Và cuối cùng là chuyện "cọc đi tìm trâu"
Về nguyên tắc, không ai chê trách, phản đối việc một cô gái chủ động bộc lộ tình cảm trước với người bạn trai mình yêu. Nhưng phải là khi cô gái cảm nhận được chàng trai đó cũng yêu mình, chỉ có điều chàng nhát quá, chưa biết cách nào bày tỏ tình cảm của mình.
Nhưng khi bạn sốt ruột, nôn nóng muốn lập trình kế hoạch xây dựng gia đình như lập trình một kế hoạch công việc và vội vàng thực hiện với bất cứ giá nào khi đã xác định được đối tượng thì cầm chắc thất bại. Đàn ông rất ngại các cô gái quá chủ động trong tình cảm, nhất lại là cô gái vội vã, nôn nóng, muốn "đốt cháy giai đoạn".
Bạn nên nhớ, một người đàn ông thực thụ sẽ rất nhạy cảm trong chuyện tình cảm. Còn không, với sự nôn nóng, bằng mọi giá bạn sẽ gặp phải kẻ muốn lợi dụng bạn, lừa gạt bạn.

Theo Khánh An (TGPN)

Cho vợ của anh

Mình cưới nhau được hai năm bốn tháng mười bảy ngày rồi phải không em? Mất bốn năm tích cóp, chắt bóp mọi chi tiêu, chúng ta mới tổ chức nổi một đám cưới đơn sơ. Anh rất hạnh phúc khi có em là vợ, cô đồng nghiệp hiền dịu, giỏi giang của anh ạ!

Cuộc sống nhà trọ tuy không dư dả gì nhưng những năm qua, nhờ sự vén khéo của em, cộng thêm những đêm em chong đèn thêu hàng gia công, anh sửa vài cái máy cho khách, cũng tạm gọi là đủ. Tiếng là ở nhà trọ nhưng mình cũng sắm sửa được chiếc tivi để thư giãn và chiếc xe máy để anh chở em đi làm. Lúc này, tiền mình dành dụm đã đủ để mua một chiếc máy giặt nhưng em cứ ngăn lại, bảo rằng để em giặt tay cho đỡ tốn điện. Thuyết phục mãi không được, thôi thì đành chiều ý em vậy. Còn gì hạnh phúc hơn cảnh đêm đêm, gối đầu lên tay anh, em thủ thỉ rằng em thật sự hạnh phúc. Cái hạnh phúc ấy là có thật, nhưng, em ơi, anh vẫn luôn cảm thấy thiếu một điều gì đó.

Em có nhận ra không, chiều chiều, trong khi bạn bè bận rộn với chuyện rước con cái, vợ chồng mình lúc nào cũng đi thẳng về nhà trọ, nơi chẳng có ai chờ mình ở đó. Vợ chồng cùng nhau nấu ăn, dọn dẹp rồi người nào việc nấy cho đến lúc đi nằm. Sao mà anh thèm tiếng bi bô của trẻ con đến thế. Anh muốn có được cảm giác hạnh phúc của một người cha thấy con mình lớn lên từng ngày, bập bẹ những tiếng đầu tiên trong đời. Vậy mà, lần nào bàn đến chuyện có con, em cũng đều gạt đi. Anh hiểu lắm mơ ước của em, cố dành dụm thêm nữa cho tương lai. Nhưng em ạ, dành dụm đến bao giờ mới đủ. Và anh thấy cuộc sống của chúng ta cũng tạm ổn rồi. Đứa con không chỉ là sợi dây thắt chặt thêm tình cảm vợ chồng mà còn là động lực để chúng ta phấn đấu hơn nữa.

Vợ của anh ơi, em đừng giận nhé khi anh nói điều này. Năm nay em ba mươi tuổi rồi. Phụ nữ sau ba mươi sinh con sẽ không tốt lắm đâu em ạ! Anh đã ba mươi tư rồi. Ông bà hai bên mong cháu lắm, lần nào về quê cũng nhắc suốt, em không nhớ sao? Ông bà cũng đã già yếu rồi.

Vợ yêu, anh tin em sẽ hiểu...

Vân Liên

Dẹp bỏ cái tôi

Vợ chồng không hiểu nhau, con cái và cha mẹ không tìm được tiếng nói chung, anh chị em ruột mâu thuẫn, đôi lúc chỉ vì mỗi người quá đề cao cái tôi của mình. Để gia đình thuận hòa, mỗi người cần biết hạn chế thậm chí là dẹp bỏ hẳn cái tôi.

1. Đôn đốc tình cảm


Trong cuộc sống hiện đại, con người có rất nhiều mối bận tâm nhưng cũng có rất nhiều thú vui. Bạn sẽ luôn cảm thấy thiếu thời gian để sống, để làm việc và cả để thư giãn, thụ hưởng. Tình cảm gia đình đối với bạn vẫn quan trọng. Tuy nhiên, có thể trong những giai đoạn nhất định, bạn bị cuốn hút vào công việc, vào những thứ khác mà sao nhãng thiếu quan tâm đến mọi người.


Chẳng cần phải ép buộc bản thân, bạn hãy tự hỏi với bạn, ai là người quan trọng nhất. Ai là những người có thể chia sẻ cả khi thành công cũng như khi thất bại. Ai là người sẽ đi theo bạn suốt cả cuộc đời để chia sẻ mọi thứ.


Đừng bao giờ nghĩ rằng những người trong gia đình có nghĩa vụ phải quan tâm, yêu thương và lo lắng cho bạn, còn bạn đối xử với họ thế nào cũng được. Hãy yêu thương và quan tâm đến mọi người, bạn sẽ được nhận lại những tình cảm tương tự.


2. Lấy gia đình làm trọng


Công danh, tiền bạc... chẳng có thứ gì là vĩnh cửu, chỉ có tình yêu thương giữa những người trong một gia đình là chắc chắn sẽ còn mãi. Bạn hãy tỉnh táo để ưu tiên cho những gì là cần nhất đối với chính bản thân mình. Đừng bao giờ đặt gia đình xuống hàng thứ yếu để chạy theo tham vọng.


Cho dù bạn thỏa mãn tham vọng của mình, nhưng tất cả sẽ là vô nghĩa nếu bạn cô đơn. Nhiều người chỉ biết lắng nghe những đòi hỏi của bản thân, đặt tham vọng của riêng mình lên trên hết. Họ còn bao biện cho chính mình rằng, thành công của mình cũng là thành công của cả gia đình. Thực tế thì không hẳn như vậy. Bạn có thể hy sinh cho gia đình, nhưng đừng bắt gia đình hy sinh cho riêng bạn.


3. "Công tư" rạch ròi


Dẹp bỏ cái tôi không có nghĩa là bạn hy sinh bản thân mình một cách không cần thiết, không có nghĩa là bạn phải quên đi bản thân mình. Với những nhu cầu cần thiết, chính đáng bạn vẫn cần thực hiện. Với những hoài bão ước vọng của bản thân, bạn vẫn nên phấn đấu.


Tùy từng thời điểm, bạn cần có sự điều hòa và ưu tiên cho những mục tiêu nhất định. Hạnh phúc là sự hài hòa giữa thành công của bản thân mình và sự yên ấm của cả gia đình. Vẫn biết rằng điều này luôn khó thực hiện, nhưng con đường đi đến hạnh phúc, thành công chưa bao giờ dễ dàng, đơn giản.


4. Tha thứ và rộng lượng


Không có gì khó khăn hơn là phải tha thứ cho ai đó. Nhưng nếu bạn không thể làm với người đời thì bạn vẫn có thể làm cho những người trong gia đình bạn.


Đã là con người không ai toàn vẹn. Chính vì thế, đừng bao giờ cố chấp với khiếm khuyết của người khác. Hãy biết tha thứ, rộng lượng với họ, vì điều đó cũng đồng nghĩa là bạn sẽ nhận được sự tha thứ từ những người khác khi bạn mắc sai lầm.


Thông thường trong gia đình, mâu thuẫn hay xảy ra không phải do những thiệt hại mà do sự tự ái. Bạn cảm thấy bị người khác coi thường và bạn "làm cho ra nhẽ". Tuy nhiên, rất có thể bạn đang làm nghiêm trọng hóa vấn đề. Hãy biết tha thứ, vì đấy là những người thân yêu nhất của bạn.


5. Học... cách sống


Nghe có vẻ quá xa xôi và khó thực hiện. Tuy nhiên, bạn sẽ chẳng thể nào có một gia đình hạnh phúc cũng như bản thân bạn thấy thoải mái, vui vẻ nếu bạn không học hỏi và tìm thấy một triết lý sống đúng đắn.


Thực tế cho thấy, mỗi người không chỉ có những nhu cầu vật chất tầm thường mà còn có nhu cầu về mặt tinh thần. Khi nào bạn chưa tìm thấy cho mình một triết lý sống đúng đắn, bạn không thể sống tốt cho bản thân cũng như cho mọi người.

Theo Thế Giới Phụ Nữ

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2008

Học Phi, nhà văn cao tuổi nhất Hội Nhà văn Việt Nam

Sống và yêu như đời, đời như tiểu thuyết, đó là cái ký ức đầy ắp và kiêu hãnh của nhà văn, nhà viết kịch Học Phi. Giờ đây, thời gian sống chỉ là những khoảng đập yếu ớt và nhỏ nhoi trong vũ trụ bao la này thì Học Phi vẫn chắt chiu từng khoảnh khắc nhỏ ấy. Từng giờ khắc, từng ngày, cụ dành dụm chắt chiu cho mình, để cần mẫn, kiên nhẫn neo chặt mình vào cuộc đời...


Sau khi nhà văn Bàn Tài Đoàn và nhà thơ Khương Hữu Dụng tạm biệt cõi nhân gian để về cõi hư vô, thì nhà văn cao tuổi nhất của Hội Nhà văn Việt Nam hiện nay là nhà văn, nhà viết kịch Học Phi vẫn kiên nhẫn níu mình vào cõi sống. Năm nay cụ Học Phi đã 95 tuổi, ơn Trời, nếu quỹ thời gian là vô tận thì chỉ 5 năm nữa thôi, nhà văn Học Phi sống qua 100 năm, tròn 100 tuổi, trọn 1 thế kỷ.

Tôi đến thăm nhà văn Học Phi một ngày vào cuối tháng 3. Đã sang hè, xuân thì chín nẫu trong tiết trời lơ mơ ngái ngủ. Cụ Học Phi ở cùng với cháu gái trong căn hộ đầy đủ tiện nghi ở khu chung cư Trung Hòa - Nhân Chính.

Tuổi tác cao cùng với căn bệnh thoái hóa xương nên suốt 4 năm nay, ông trời lấy mất khả năng tự do di chuyển. Cụ Học Phi buồn lắm, thấm thía cái sự khổ của mất tự do. Chiếc xe lăn trở thành vật bất ly thân để cụ nối đời sống của mình với thế giới bên ngoài. Nhưng dẫu sao, mọi sự vẫn thật chán. Nhất là khi mà mọi sinh hoạt cá nhân giờ đã buộc phải có người thường xuyên đỡ đần.

Ngày nối ngày, thời gian vẫn được phân định rạch ròi trong cõi sống miên man của một cụ ông 95 tuổi. Mỗi một ngày của nhà văn, nhà viết kịch Học Phi bắt đầu từ 7h sáng. Cụ thức dậy, ăn sáng và nghỉ ngơi.

Đúng 8h30', cụ bắt đầu ngồi vào bàn và tiếp tục với những trang bản thảo viết dở của cuốn tiểu thuyết: "Đi tìm mái ấm gia đình". Buổi chiều thường là có bác sỹ trị liệu đến để xoa bóp và chăm sóc cho sức khỏe của cụ.

Cụ chỉ dành 1 tiếng để viết, hoặc để đọc sách báo. Cuốn tiểu thuyết cuối cùng của cụ xuất bản cuối năm 1999 có tên: "Cuộc đời về cuối". Cuốn sách này được giải thưởng trong cuộc thi tiểu thuyết của Hội Nhà văn Việt Nam.

Tập truyện ngắn cuối cùng được xuất bản trong thời gian này chính là tập truyện "Nguyệt", trong đó cụ đã chuyển thể truyện ngắn "Nguyệt", thành kịch bản phim "Minh Nguyệt". Kịch bản này cũng được trao giải thưởng trong liên hoan phim năm 2006.

Từ bấy đến nay, nhà văn Học Phi hoàn thành thêm được một tập truyện ngắn nữa mang tên: "Hoàng Lan". Tập truyện này viết xong rồi nhưng vẫn chưa xuất bản.

Độ hai năm nay, nhà văn Học Phi đang bắt tay vào một cuốn tiểu thuyết dự kiến khoảng trên 500 trang: "Đi tìm mái ấm gia đình”. Tiểu thuyết này xuất phát từ câu nói của thi hào Gớt: "Dù là ông vua hay thứ dân, kẻ nào có mái ấm gia đình, kẻ đó có hạnh phúc". Nhà văn Học Phi đã viết được khoảng 100 trang viết tay.

Tôi hỏi nhà văn Học Phi vì sao độc giả xem cụ là nhà văn, nhà viết kịch chỉ có một đề tài. Đề tài duy nhất như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong tất cả các sáng tác của cụ là về Đảng Cộng sản, và người đảng viên Đảng Cộng sản.

Cụ Học Phi cười giòn. Cụ bảo: "Vì Đảng Cộng sản là máu thịt của tôi, tôi theo Đảng từ lúc 13 tuổi, trưởng thành từ con đường hoạt động chính trị. Trước khi trở thành một nhà văn, nhà viết kịch thì tôi là một đảng viên hoạt động chính trị, đi theo cách mạng và giác ngộ cách mạng rất sớm. 95 tuổi đời thì có tới 75 tuổi Đảng. Đảng và cách mạng đã đào tạo tôi, bồi dưỡng tôi trở thành một nhà văn, nhà viết kịch.

Có một câu nói của một nhà văn Pháp nổi tiếng đại ý là: Người ta chỉ viết được một cách hay nhất những gì mà mình yêu thích nhất, thân thuộc nhất. Đảng là cái mà tôi yêu nhất, cảm hứng dào dạt nhất. Cả truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch của tôi đều viết về Đảng, về cách mạng.

Bây giờ, mỗi một buổi sáng, trước khi cầm bút viết tiểu thuyết, tôi phải đọc được một bài thơ “Nhật ký trong tù” của Bác Hồ, lúc đó tôi mới có cảm hứng sáng tạo để ngồi trước trang giấy của mình cho cuốn tiểu thuyết đang viết dở.

Càng đọc lại “Nhật ký trong tù” càng thấy hay, càng thấm thía về sự tinh thông uyên bác của Cụ Hồ. Đông tây kim cổ gì Cụ cũng thông thuộc, tinh hoa văn hóa thế giới, Cụ Hồ đều nắm trong lòng bàn tay cả".

Khơi gợi lại tuổi trẻ và những mối tình trong đời, cụ Học Phi hào hứng kể. Cụ thú nhận rằng: tất cả những sáng tác của mình chính là những hồi ký cuộc đời được tiểu thuyết hoá. Từ "Cô bán rau", "Chị Hòa", "Một đảng viên", "Ni cô Đàm Vân" là những tác phẩm đã mang đến cho nhà văn Học Phi giải thưởng cao quý nhất là giải thưởng Hồ Chí Minh trong đợt đầu tiên đều bắt đầu từ những hồi ức thật trong cuộc đời hoạt động cách mạng của cụ.

Nhà văn Học Phi không giấu giếm cụ đã có rất nhiều những mối tình éo le và ngang trái khi vừa mới bước vào đời hoạt động cách mạng cho đến khi đã có vợ con.

Trong đời cụ, cụ không thể nhớ nổi có bao nhiêu người phụ nữ mê cụ, yêu cụ, thần tượng cụ và đi qua để lại bóng hình trong cuộc đời hoạt động sôi nổi của cụ. Những người phụ nữ, những đồng chí, những người tình, những mối tình sâu đậm là những khoảng sáng tối trong cái ký ức diệu vợi ấy.

Trong tác phẩm "Cô hàng rau", cụ đã có mối tình éo le với một thiếu phụ có thật ngoài đời. Đó chính là cô Chắt xinh đẹp nhưng có cuộc đời bất hạnh. Bố chết trong một tai nạn xe lửa, gia đình khánh kiệt, mẹ phải gán nợ cô cho con trai một gia đình giàu có nhưng nghiện ngập. Họ gặp nhau và cảm nhau trong quá trình hoạt động, Học Phi đã cảm hóa cô hàng rau đi theo cách mạng.

Hai người được tổ chức cho đóng giả vợ chồng ở trên Yên Phụ để hoạt động theo dõi mật thám. Gần 1 năm đóng giả vợ chồng, tình cảm trong hai người nảy nở. Học Phi đã xao xuyến trước tình yêu cháy bỏng của người thiếu phụ trẻ. Sau đó, do tổ chức điều động, Học Phi lại vào làm người hầu trong một gia đình đại tư sản giàu có ở Phúc Yên.

Tại đây, cô Tuyết con gái của gia đình tư sản giàu có nhưng đa tình và có cuộc sống phóng đãng nên đã chửa hoang. Để hợp thức hóa cái bụng chửa nên cha mẹ phải gả chồng vội. Cô Tuyết không ưng ai mà phải lòng anh hầu đẹp trai, cao to, thân hình vạm vỡ và bơi rất giỏi đòi bố mẹ cưới anh hầu làm chồng.

Tổ chức yêu cầu Học Phi đồng ý cưới với việc đòi nhà gái món tiền 3.000 đồng để giúp công nhân Gia Lâm đang đình công. Cưới nhau xong, nhà gái cho hai vợ chồng Học Phi một biệt thự ở Hàng Kèn. Cưới nhau nhưng mỗi người vẫn ở một tầng riêng, có khóa cửa riêng.

Trong một lần Học Phi diện quần áo tây, dắt xe pơgiô đi làm, vừa ra khỏi nhà thì gặp lại cô hàng rau. Cô hàng rau nhìn thấy Học Phi trong một bộ dạng sang trọng, phía trên lầu là cô Tuyết trông như 1 tiểu thư khuê các.

Đinh ninh Học Phi đã bỏ cách mạng theo lấy vợ tư sản rồi nên trong lòng vô cùng đau khổ. Cô hàng rau đã bật khóc nức nở từ đó lánh mặt Học Phi.

Sau này hoạt động của Học Phi bị lộ, nên phải trốn khỏi ngôi nhà ở Hàng Kèn. Trước đó cô Tuyết đã biết rõ chồng hờ của mình là một trí thức đội lốt để hoạt động cách mạng, nên tình yêu đã nảy nở một cách sâu đậm. Chính cô Tuyết đã giúp Học Phi trốn thoát khỏi bọn mật thám. Sau này, cách mạng thành công, hơn 10 năm sau, Học Phi có gặp lại cô Tuyết thì lúc này cô đã lấy chồng và yên bề gia thất.
Sau đó, Học Phi lấy vợ là một đồng chí cùng hoạt động cùng bị bắt đi tù. Vợ Học Phi hơn cụ 5 tuổi và theo như cụ kể thì không xinh đẹp. Cụ nói, thời đó, cứ yêu cách mạng là yêu luôn người hoạt động cách mạng. Học Phi tiếp tục đi hoạt động cách mạng rồi bị bắt.

Khi ở tù ra, trong thời gian đi tìm việc, Học Phi gặp khó khăn vì ở tù ra, nhất là tù cộng sản càng khó có nơi nào dám nhận vào làm. Thế rồi, có một gia đình tư sản giàu có nổi tiếng trong ngành đường thủy, có cửa hiệu Vạn Tường nức tiếng lúc bấy giờ nhận Học Phi làm gia sư cho gia đình.

Cô chủ Vạn Tường lại là góa phụ hơn Học Phi 8 tuổi, đã có 2 con và nhan sắc đang độ đằm thắm. Quý người trí thức trẻ tuổi, cô chủ Vạn Tường đã trả rất nhiều tiền công cho Học Phi, thế rồi chính cô chủ Vạn Tường đã quyến rũ luôn Học Phi trở thành người tình.

Cụ Học Phi kể lại rằng, bị hút vào thế giới tư sản giàu có, và tình cảm của người góa phụ trẻ ấy, cụ đã chìm đắm trong cuộc sống xa hoa một thời gian. Chính cô chủ Vạn Tường đã đến gặp vợ của Học Phi và có cuộc thương lượng nổi tiếng: "Chị hãy nhường anh ấy cho em, em sẽ biếu chị cả một đồn điền ở Sơn Tây".

Mối tình với cô chủ Vạn Tường không kéo dài. Cụ Học Phi kể rằng: Lúc mình ở tù ra, đói khổ, lại không có công ăn việc làm, mình đến nhà người ta giàu có, mình cũng lóa mắt. Nhưng chỉ được một thời gian thì chán cả người cả của. Mình là người của cách mạng không thể phù hợp với lối sống xa hoa và bóc lột người khác của bọn tư sản.

Nhân một cuộc cãi vã, Học Phi đã xách va ly ra khỏi nhà cô Vạn Tường, từ bỏ nghề dạy học và từ bỏ luôn người góa phụ với lưới tình vây bủa của cô ta để trở về với cách mạng, với vợ con. Đó cũng là một mối tình nổi tiếng của cụ trong cuộc đời hoạt động cách mạng, nhưng theo cụ thì không phải là mối tình đẹp mà có sự lợi dụng nhau ở trong đó.

Người ta lợi dụng mình vì mình là trí thức cách mạng, lúc đó phong trào cách mạng đang lên, người ta cũng muốn dựa hơi mình. Còn mình thì lợi dụng họ để quyên góp tiền cho cách mạng. Sự thật là vậy, sau này hình ảnh cô chủ Vạn Tường có vào trong tiểu thuyết "Xuống đường" của tôi, trong tiểu thuyết đó, tôi lấy luôn tên là cô chủ Vạn Tường.

Nhưng có một mối tình, đẹp nhất, sâu sắc nhất và day dứt nhất trong tôi là mối tình với một người đồng chí. Mối tình này được gói chặt trong hai câu thơ tôi luôn khắc ghi trong lòng: "Cùng nhau hôm sớm đi về/ Nước non chung gánh, đèn khuya chung hình".

Mặc dù biết tôi đã có vợ nhưng cô ấy vẫn yêu. Sau đó biết tình yêu không thể đi đến một kết thúc tốt đẹp, hai người đã chia tay nhau trong tận cùng đau đớn để tiếp tục cuộc sống của riêng mình. Giờ đây, cụ bà cũng khoảng 90 tuổi rồi, hiện vẫn còn sống.

Tôi hỏi cụ Học Phi về cô gái và lời đồn đại chuyện tình của ba cha con cụ Hồng Phi, Chu Lai và Học Phi cùng yêu một người. Cụ Học Phi cười lớn: Có người nào mê cả 3 bố con tôi cũng là chuyện thường mà. Nhưng chuyện cô bé kia thì hồi đó tôi đi công tác ở Hunggari, trở về có nghe mọi người kể lại.

Cô bé ấy thường hay qua lại nhà, cũng có viết thư bày tỏ tình cảm với tôi, nhưng tôi nhận nó là con, chúng tôi gọi nhau là bố con. Bây giờ, cô cháu gái tôi đang ở cùng đây thỉnh thoảng vẫn nhắc lại chuyện cũ, nhắc lại cô bé ấy và trêu ông nội của nó. Chuyện chỉ có thế thôi, mọi người đồn đại thêm thắt lên cho vui chuyện mà.

Sống và yêu như đời, đời như tiểu thuyết, đó là cái ký ức đầy ắp và kiêu hãnh của nhà văn, nhà viết kịch Học Phi. Giờ đây, thời gian sống chỉ là những khoảng đập yếu ớt và nhỏ nhoi trong vũ trụ bao la này thì Học Phi vẫn chắt chiu từng khoảnh khắc nhỏ ấy. Từng giờ khắc, từng ngày, cụ dành dụm chắt chiu cho mình, để cần mẫn, kiên nhẫn neo chặt mình vào cuộc đời.

Cụ nói, bây giờ, không đọc và không viết nữa thì buồn lắm, buồn mà chết mất...




Lê Thị Thanh Bình