Thứ Năm, 21 tháng 2, 2008

Xe hơi chạy bằng khí nén

Ông tên là Lê Sinh, Việt kiều Pháp, năm nay đã 65 tuổi. Mới đây, nhân có dịp được dự cuộc trình diễn ra mắt xe hơi chạy bằng khí nén tại Pháp, nhận thấy những tiện ích của loại xe này, ông đã tìm cách tiếp cận và thu thập dữ liệu với mong muốn truyền tải về cho đất nước.
Ông Lê Sinh đang giới thiệu các dữ liệu về mẫu xe chạy bằng khí nén trước đại diện Sở Khoa học - công nghệ và Tổng công ty cơ khí ô tô Sài Gòn (SAMCO)

Đây là phát minh của Guy Nègre, kỹ sư chuyên ngành về xe đua của hãng xe hơi Renault nổi tiếng của Pháp. Ông nhận thấy những chiếc xe đua, do được nén không khí áp suất cao vào buồng đốt, nên khi hết xăng vẫn còn có thể chạy được nên từ đó đã nảy sinh ý tưởng thiết kế một loại xe có động cơ chạy hoàn toàn bằng khí nén. Và ông đã thành công với một số mẫu xe chạy bằng khí nén, được tạp chí Time bình chọn là phát minh mới của năm 2007. Điều lý thú đáng nói thêm là trong thành công của ông còn có sự trợ giúp của chú ruột là ông Durand Nègre, năm nay "mới"... 89 tuổi.
Chiếc xe nguyên mẫu được Guy Nègre trình làng là một chiếc MDI sử dụng động cơ CATs 34 bằng hợp kim nhôm chỉ nặng có 28kg. CATs 34 là một động cơ piston 4 thì, 4 xy lanh, 800 phân khối, có sức cuốn tối đa 60Nm ở áp suất 20 bars, tự giới hạn ở mức 25 mã lực và có số vòng quay là 4.000 vòng/phút, được khởi động bằng một động cơ điện công suất 5kW. CATs vận hành nhờ khí nén được đẩy liên tục vào 4 xy lanh tương tự như ở động cơ đốt trong 4 thì. Tuy nhiên, nơi CATs không có hiện tượng nổ nên âm thanh tạo ra chỉ nhỏ như tiếng xì của không khí. Đây cũng là điều thuận lợi vì có thể nghe được tiếng vận hành của xe trong khi những chiếc xe chạy điện không có chút tiếng động nào sẽ gây bất an toàn cho khách bộ hành. Ngoài ra, xe càng chạy thì động cơ càng lạnh (do hiện tượng không khí dãn nở thu hút nhiệt) và ngay cả khí thải ra cũng... lạnh, do vậy rất thích hợp cho môi trường khí hậu nóng như ở đất nước ta. Chỉ cần nối điện vào ổ cắm, động cơ điện sẽ trở thành thiết bị sạc khí nén vào bình. Với bình chứa 200 - 300 lít, mỗi lần sạc xe có thể chạy được 100km ở nhiệt độ bình thường. Nhưng nếu sử dụng một bình xăng 50 lít nhằm nung nóng không khí nén thì xe có thể chạy được đến hơn 2.000km.
Một kiểu xe tải nhẹ nguyên mẫu được trình bày
Nhưng thiết thực với môi trường hơn nữa là mẫu xe buýt của Guy với đặc điểm là một đầu máy kéo nhiều toa cũng được chế tạo bằng hợp kim nhôm và composite, mỗi toa lại có tay lái riêng để có thể vận hành linh hoạt hơn tuỳ theo độ cong của con đường nhưng vẫn được điều khiển chung từ toa đầu máy. Mỗi toa có thể chứa từ 8 - 9 người (nếu ngồi) hoặc từ 15 - 18 người (nếu đứng). Với dung tích động cơ 1.200 phân khối, đoàn xe buýt này có thể chạy được 200km với chi phí "nhiên liệu" tính ra chỉ khoảng 20.000 đồng cho mỗi 100km vì chỉ cần ít điện để động cơ nén khí vào bình.
Theo ông Lê Sinh, loại xe này được sản xuất tại Ấn Độ, do nhân công rẻ, nên giá thành khoảng 3.500 USD. Còn nếu chúng ta mua được thiết kế kiểu xe này để sản xuất tại Việt Nam thì giá thành, có thể thêm phí về thuế, cũng sẽ chỉ vào khoảng 4.000 USD, rất thích hợp cho túi tiền của người dân đất nước ta, chưa kể đến tính thân thiện với môi trường do chỉ "thải" ra không khí lạnh!
Bùi Kim Sơn

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2008

Tình yêu chưa nhiều hơn hận thù !

Ngày lễ Tình yêu (Ngày Thánh Valentine, 14/2) năm nay được kỷ niệm khá rộng rãi trên thế giới, ngay cả ở những quốc gia mà các tiêu chí văn minh châu Âu hoàn toàn không phải là khuôn vàng thước ngọc. Hoa hồng và kẹo sôcôla là những mặt hàng được bán chạy nhất trong ngày hôm đó. Tuy nhiên, vẫn phải nói rằng, điều này có vẻ như đã không giúp được gì mấy cho việc làm dịu bớt tình hình thời sự quốc tế trong tuần qua.
Quan hệ giữa không ít quốc gia vẫn đang ở mức độ khá căng thẳng vì các sự cố mang tính thời vụ hoặc những mâu thuẫn quan điểm trầm kha.

Tại CH Chad chẳng hạn, tình hình trở nên rối loạn từ đầu tháng 2 sau khi phiến quân bao vây Dinh Tổng thống. Mặc dù Chính phủ Chad đã đẩy lui được phiến quân ra khỏi thủ đô nhờ sự hỗ trợ của Pháp nhưng mọi sự vẫn rất căng thẳng, đến mức ngày 15/2, Tổng thống Chad, ông Idriss Deby, đã phải ban bố sắc lệnh tình trạng khẩn cấp trong cả nước…

Tại châu Á, trong tuần cũng có không chỉ một quốc gia phải đối mặt với những sự cố. Lực lượng quân đội Philippines từ ngày 14/2 đã được đặt trong tình trạng "báo động đỏ" tại thủ đô Manila để đề phòng bạo loạn. Nữ Tổng thống Gloria Arroyo đang bị những đoàn biểu tình trên đường phố kêu gọi từ chức… Tổng thống Arroyo phải hủy chuyến thăm thành phố du lịch Baguio (dự kiến bắt đầu ngày 15/2), sau khi lực lượng an ninh phát hiện một âm mưu ám sát bà.

Còn ở Đông Timor, ngày 13/2, với 30 phiếu thuận và 14 phiếu trắng, các nghị sĩ đã nhất trí kéo dài thêm 10 ngày tình trạng khẩn cấp, được áp đặt sau vụ mưu sát bất thành Tổng thống Jose Ramos-Horta và Thủ tướng Xanana Gusmao…

Tại Sri Lanca, các cuộc giao tranh ác liệt giữa quân đội chính phủ và lực lượng ly khai "Những con Hổ giải phóng Tamil" (LTTE) vẫn tiếp diễn suốt cả tuần qua và có lẽ sẽ không thể sớm chấm dứt…

Nguy cơ bị khủng bố đang như thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên cả những quốc gia khác ở châu Á. Theo tờ "Thời báo châu Á" số ra ngày 14/2, hiện nay, Ấn Độ đang là mục tiêu của một số vụ tấn công khủng bố khủng khiếp nhất. Những sự kiện gần đây cho thấy nguy cơ này có thể trở nên cực kỳ nghiêm trọng…

Cũng tại khu vực Nam Á, Pakistan hay Afghanistan cũng là những nước luôn phải đối mặt với các vụ khủng bố đẫm máu…

Xu hướng muốn chơi nước thượng phong trên trường quốc tế của một số trung tâm quyền lực, đặc biệt là ở phương Tây, đã gây nên hiệu ứng chống đối từ không chỉ một quốc gia đang cảm thấy mình bị thương tổn an ninh.

Quá trình mở rộng Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) sang phía Đông hay việc Washington đang cố xây dựng một lá chắn tên lửa ở châu Âu đã và đang gieo rắc ngày một nhiều mâu thuẫn giữa những nước trước đây từng là ruột rà thân thiết.

Không phải ngẫu nhiên mà ngày 12/2, sau các cuộc hội đàm với Tổng thống Ucraina, Victor Yushchenco đang ở thăm Moskva, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã buộc phải tuyên bố rằng, Moskva có thể hướng tên lửa hạt nhân vào Ucraina nếu nước này gia nhập NATO và cho phép triển khai các căn cứ phòng thủ chống tên lửa trên lãnh thổ của mình.

Theo ông Putin, nhìn từ góc độ này, thì việc gia nhập NATO là công việc nội bộ của Ucraina, nhưng nhìn từ góc độ khác, nếu việc này đồng nghĩa với việc mặc nhiên cho phép Mỹ triển khai các căn cứ "lá chắn tên lửa" trên lãnh thổ Ucraina nhằm vô hiệu hóa sức mạnh của lực lượng hạt nhân Nga, thì Nga không thể loại trừ khả năng "ăn miếng trả miếng" và phải hướng tên lửa hạt nhân vào Ucraina…

Là hai quốc gia vốn "môi hở răng lạnh" nhưng một bộ phận chính khách ở Ucraina do thay đổi định hướng phát triển và có vẻ như chuộng "nước xa" hơn ngại "lửa gần" nên quan hệ giữa Kiev và Moskva những năm gần đây không còn được ở mức an toàn như trước nữa.

Thái độ thiên vị của Mỹ cũng như một số quốc gia phương Tây đối với việc thiểu số người Albani ở Kosovo (một tỉnh thuộc CH Serbia) muốn đơn phương tuyên bố nền độc lập cho mảnh đất này cũng đang làm tổn hại quan hệ với Moskva và một số nước chung dòng máu Slavơ.

Tại cuộc họp khẩn cấp ngày 14/2 của HĐBA LHQ về Kosovo, Ngoại trưởng Serbia Vuk Jeremic tuyên bố, nước ông "sẽ không bao giờ chấp nhận bất kỳ hành động nào vi phạm chủ quyền lãnh thổ" và "sẽ không bao giờ công nhận Kosovo độc lập"…

Còn trong mắt của Tổng thống Nga Putin, cách hành xử của phương Tây đối với vấn đề Kosovo cũng như hàng loạt vấn đề quốc tế khác là "mang tính hai mặt", chỉ cầu lợi cho mình.

Có lẽ cách giải quyết vấn đề Kosovo tối ưu nhất là phải theo quan điểm mà Đại sứ Lê Lương Minh, Trưởng Phái đoàn Thường trực Việt Nam tại LHQ, đồng thời là Đại diện Việt Nam tại HĐBA LHQ, đã nói, dựa trên hai yếu tố chính, đó là một quy chế tự trị đáng kể cho Kosovo và cam kết của tất cả các nước thành viên tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của CH Serbia, và các nước khác trong khu vực… Khác đi, sẽ lại là vòng xoáy mới của những hận thù và xung đột.

Đáng tiếc thay, tại không chỉ một nơi trên thế giới, có vẻ như không khí chiến tranh lạnh lại tái xuất hiện theo mức độ Washington nói riêng và phương Tây nói chung muốn gia tăng ảnh hưởng của mình trên trường quốc tế. Nhìn chung, quan hệ giữa Mỹ với nhiều quốc gia trong tuần đã bị tổn hại không ít.

Ngày 14/2, Iran đã đề nghị hoãn vòng đàm phán thứ tư với Mỹ về tình hình an ninh Iraq, theo dự kiến, phải được tổ chức ngày 15/2 tại Baghdad. Sau vụ bốn người Trung Quốc bị chính quyền Mỹ bắt với lời cáo buộc làm gián điệp cho Bắc Kinh, ngày 14/2, Chính phủ Trung Quốc đã chính thức yêu cầu Washington thôi đổ dầu vào lửa theo kiểu chiến tranh lạnh như thế. Bắc Kinh cho rằng, những lời buộc tội của phía Mỹ là hoàn toàn vô căn cứ…

Tâm lý hận thù, lắm khi vô nguyên cớ, cũng vẫn tiếp tục tồn tại ở trong chính nước Mỹ. Sẽ không dễ giải thích rành rẽ lý do khiến một kẻ có vũ trang hồi 15h ngày 14/2 (giờ địa phương) đã nổ súng bừa bãi trong một khu giảng đường Cole Hall của Đại học Northern Illinois, làm ít nhất 17 người bị thương và ít nhất 5 người thiệt mạng. Bản thân tên sát nhân đã bị chết.

Trước đó, ngày 8/2, một nữ sinh viên ở bang Louisiana đã bắn chết 2 bạn học trước khi quay súng tự sát tại trường kỹ thuật ở thành phố Baton Rouge… Những tấn "bi kịch Mỹ" như thế diễn ra không phải lần đầu…

Rõ ràng là, tình yêu vẫn chưa nhiều hơn hận thù trong thế giới hôm nay



Hồng Thanh Quang (www.cand.com.vn/...)

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2008

Đã xảy ra 100 năm trước !

Năm 1908 đã xảy ra không ít sự kiện gây ảnh hưởng mạnh mẽ tới tiến trình phát triển của nhân loại. Chính ở thời điểm đó, nhà phát minh vĩ đại người Mỹ Thomas Edison đã thốt lên câu nói mà về sau đã trở thành phương châm chủ đạo của thế kỷ XX và thế kỷ XXI: "Tất cả mọi việc đều có thể!".


Thời đại xe hơi

Theo những tư liệu dẫn ra trên website "Washprofile", năm 1908, kỹ sư Mỹ Henry Ford bắt đầu sản xuất mẫu xe lừng danh Model-T. Sáng chế của Ford (các nhân viên của ông đã tạo nên mẫu xe nhưng chính ông mới là người ra quyết định sản xuất nó) đã giúp cho xe hơi trở thành phương tiện giao thông chính yếu thoạt tiên ở Mỹ rồi dần dà, trên toàn thế giới.

Thực ra, Ford đã sản xuất ôtô từ năm 1896 nhưng phải tới mẫu xe Model-T thì ông mới có được sự đổi mới trong công nghiệp xe hơi. Những mẫu xe ra đời trước đó chỉ là những món đồ chơi đắt tiền của các cự phú.

Model-T là một mẫu xe khác hẳn: Xe không quá tiện nghi, trông không mấy bắt mắt, tốc độ không cao. Màu xe chủ yếu là màu đen bởi sơn đen lúc đó là thứ sơn rẻ nhất. Không phải ngẫu nhiên mà những người ác khẩu đã gọi Model-T là "cỗ quan tài đen".

Tuy nhiên, chính mẫu xe này đã có đủ những tiêu chuẩn mà giờ đây đang là căn bản trong công nghiệp xe hơi hiện đại: tin cậy, đơn giản và tiết kiệm.

Henry Ford là người đầu tiên đã hiểu ra rằng, các chi tiết xe hơi càng đơn giản thì càng dễ sản xuất và giá càng rẻ. Thêm vào đó, sửa chữa các chi tiết đơn giản đó không chỉ là việc dễ dàng đối với thợ chuyên nghiệp mà với cả người "tay mơ" (mẫu xe Model-T được sửa chữa cả trong những điều kiện gia đình, với những dụng cụ bình thường).

Tại Mỹ khi đó mẫu xe Model-T được bán với giá 850 USD (nếu trả thêm 500 USD nữa có thể nhận được thêm kính phía trước và máy đo tốc độ). Để so sánh cần biết rằng, tuyệt đại đa số ôtô ở Mỹ lúc đó được bán với giá hơn 2.000 USD.

Mẫu xe Model-T còn có hàng loạt những ưu điểm khác: bộ truyền dẫn hoàn hảo nhất thời đó, khả năng di chuyển trên đường gập ghềnh cao, bộ giảm xóc tốt... Ford cũng là người nhìn thấy trước việc dòng xe đi ngược chiều có thể gây nguy hiểm cho lái xe nên đã là người đầu tiên chuyển tay lái sang bên trái chứ không phải ở giữa như trước.

Model-T có thể chạy bằng xăng và cả bằng cồn. Ngoài ra, Ford cũng là người đầu tiên sử dụng hợp chất thép - vanađium, giúp cho xe hơi trở nên tin cậy và lâu bền hơn.

Ford cũng là người đầu tiên áp dụng dây chuyền lắp xe (ông không phải là người đầu tiên phát minh ra nó vì từ thế kỷ XII, những người dân Venice đã dùng cách này để trang bị dây dợ cho các chiến thuyền của mình) và nhờ thế, ông đã có thể thuê nhân công trình độ thấp với mức lương thấp. Và cũng nhờ thế, có thể giảm giá thành tới mức thấp nhất.

Năm 1913, cứ ba phút thì có một xe hơi mới rời khỏi dây chuyền của Nhà máy Ford - mỗi một chiếc xe được lắp ráp trong khoảng thời gian kỷ lục: 1h33’.

Năm 1908, Ford mới chỉ sản xuất 309 xe Model-T. Năm 1913, con số này đã tăng lên 189 nghìn chiếc. Điều đó có nghĩa là hãng Ford khi ấy đã sản xuất một nửa sản lượng xe hơi ở Mỹ.

Năm 1916, Ford đã tăng sản lượng xe hơi của hãng mình lên tới 600 nghìn chiếc và vì thế, đã giảm giá xe xuống chỉ còn 260 USD một chiếc (tương đương với 3,4 nghìn USD thời hiện đại).

Giá rẻ lại càng làm tăng nhu cầu xe Ford (năm 1914, một công nhân lành nghề ở Mỹ kiếm được khoảng 80 USD một tháng).

Và Ford quyết định tiếp tục sản xuất mẫu xe Model-T tới năm 1927 - tổng số khoảng hơn 15 triệu xe hơi mẫu này được bán ra thị trường.

Các chuyên gia cho rằng, Model-T là phi vụ làm ăn thành công nhất trong lịch sử công nghiệp hiện đại, dẫu rằng nhiều mẫu xe đồng thời với Model-T được trang bị mô hình đẹp hơn và cơ sở kỹ thuật tốt hơn nhiều. Năm 1919, cứ 10 xe hơi chạy trên thế giới thì có 9 xe là mẫu Model-T.

Sáng chế của Ford đã làm thay đổi một cách căn bản nếp sống của nhân loại. Dầu mỏ đã trở thành thứ nhiên liệu chính thay cho than đá. Con người trở nên năng động hơn, những khoảng cách xa xôi đã trở nên gần gụi hơn.

Kiến trúc đô thị cũng đổi khác - cần những con đường rộng, cần garage, cần các bãi đậu xe... Chiến tranh cũng trở thành cuộc chiến của xe máy chứ không đơn thuần là của con người.

Thời đại hàng không

Năm 1908, chủ đề hàng không đang rất hợp mốt. Các phương tiện thông tin đại chúng miêu tả tương lai như sau: Nhân loại sẽ sống trong những tòa nhà chọc trời và di chuyển bằng những xe taxi bay.

Chính ở năm 1908, người ta mới dám tin chắc rằng, máy bay có thể chở hành khách, bay trên không trung một khoảng thời gian dài, vượt qua những khoảng cách lớn. Vì vậy, có thể coi năm 1908 là năm khởi đầu của công nghiệp hàng không.

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2008

THI VAN CUA MOISE (ONG-TO LUAT)

THANH-THI 90 (Bai Cau-nguyen cua Thanh Moise)
Lay-Chua tu doi nay sang doi kia,
Chua la noi o cua chungtoi.
Truoc khi nui non chua sanh ra,
Dat va the gian chua dung nen,
Tu truoc vo-cung cho den doi-doi
Chua la Duc-Chua-Troi.
Chua khien loai nguoi tro thanh bui tro,
Va phan rang: Hoi con-cai loai-nguoi ,hay tro lai.
Vi mot ngan-nam truoc mat Chua,
Khac nao ngay hom qua da qua roi,
Giong nhu mot-canh cua dem.
Chua lam chung no troi di nhu nuoc
chay cuon-cuon,chung no khac nao mot giac-ngu,
Ban mai ho tua nhu cay-co xanh-tuoi:
Sang -ngay co no-bong va tot-tuoi;
Buoi chieu ,nguoi ta cat no va no heo.
That,chung-toi bi hao-mon vi con-gian cua Chua,
Bi boi-roi boi su thanh-no Chua.
Chua da dat gian-ac chung toi o truoc mat Chua,
De nhung toi-loi kin-dao chung toi
trong anh-sang mat Chua.
Boi con-gian cua Chua,cac ngay chung toi
deu qua di;
Nam chung toi tan-mat nhu hoi-tho.
Tuoi-tac cua chung toi den duoc bay-muoi,
Con neu manh-khoe thi den tam-muoi;
Song su kieu-cang cua no bat-qua la lao-kho va
buon-tham,
Vi doi-song chong qua,roi chung toi bay mat di.
Ai biet suc su-gian cua Chua ?
Tuy theo su kinh-so xung dang cho Chua,
ai biet suc su nong-nay Chua ?
Cau-xin Chua day chung toi biet dem cac ngay
chung toi,
Hau cho chung toi duoc long khon-ngoan.
Duc-Chua-Troi oi!,xin hay tro lai.
-Cho den chung nao ?-
Xin doi-long ve viec cac toi -to Chua.
Oi!xin Chua cho chung toi buoi-sang duoc
thoa-da ve su nhan-tu Chua,
Thi tron-doi chung toi se hat mung vui-ve.
Xin Chua lam cho chung toi duoc vui-mung tuy theo
cac ngay Chua lam cho chung toi bi hoan nan,
Va tuy theo nhung nam chung toi da thay su tai-hoa.
Nguyen cong-viec Chua lo-ra cho cac toi-to Chua,
Va su vinh-hien Chua sang tren con-cai ho!
Nguyen on Chua,la Duc-Chua-Troi cua chung toi,
giang tren chung toi;
Cau Chua lap cho vung cong-viec cua tay chung toi;
Phai,xin lap cho vung cong-viec cua tay chung toi.
(Ghi-chep 9h00 -07/2/2008)

Nha Van 88 Tuoi !

Nhà văn Tô Hoài bước sang Tết Mậu Tý này đã ở tuổi 88, so với bạn bè cùng thời, người đã mất, người còn, xem ra ít ai đọ được với Tô Hoài cả về sức khoẻ lẫn sự minh mẫn, róm rỉnh (hom-hinh)của một trí tuệ sắc sảo và thạo đời.

Chúng tôi tiếp kiến ông vào một ngày Hà Nội lạnh như chưa bao giờ lạnh hơn thế. Nhà văn Tô Hoài dịp này tạm chia tay với cụ bà để dời đô lên ngôi nhà ở Nghĩa Tân, nơi có con gái làm nghề y để tiện bề chăm sóc sức khoẻ, và cũng là sự thay đổi xê dịch chỗ ở một chút để lấy nguồn cảm hứng trong cuộc sống.
Ông bảo: "Sự dịch chuyển cũng thú vị, đến Tết mình lại về Đoàn Nhữ Hài đón xuân cùng với bà lão và con cháu ấy mà".
Cái sự đọc và sự viết dường như không phụ thuộc nhiều vào tuổi tác, chẳng bao giờ là ngơi nghỉ với nhà văn lực điền Tô Hoài.
Khi chúng tôi đến, trên bàn làm việc của ông trang viết vẫn đang bỏ ngỏ giữa chừng. Trên tay ông là tờ báo An ninh thế giới tuần, và gối đầu giường là cuốn tiểu thuyết Đôn Kihôtê và tuyển tập thơ của Nguyễn Bính.
Phía bên chồng sách báo bao gồm tất cả những thứ đã đọc xong rồi thì cơ man là các loại báo chí của địa phương như Văn nghệ Thái Nguyên, tạp chí Bắc Cạn, Điện Biên, Cửu Long v.v...
Ông cười: "Chiều nay tớ lên kế hoạch xuống Hội Văn nghệ Hà Nội để trả hết tất cả số sách báo và các tạp chí địa phương tớ mượn hôm trước, nay đã đọc xong. Trả để rồi mượn một số thứ khác".
Chúng tôi tròn mắt nghi ngại. "À, tớ đi taxi mà". Ông liền đứng dậy đi co ro những bước rất thấp hệt như sự dịch chuyển của rôbốt sang ngay phòng bên cạnh để chỉ cho chúng tôi đống sách báo ông ngốn thường ngày.
Xong ông lại đi về và ngồi vào chiếc ghế xoay sành điệu của mình, cười rất tươi hàm ý cho chúng tôi thấy khả năng tuyệt vời của ông lão 88 tuổi: Có gì đâu, chuyện nhỏ như con thỏ, 88 tuổi rồi, nhưng cái sự đi lại dịch chuyển của nhà văn Tô Hoài là một nhu cầu thiết yếu của cuộc sống.
Chiếc mục kỉnh dày cộm trễ nải trên sống mũi thanh thoát, ẩn giấu phía sau là đôi mắt tinh anh, sắc sảo, hóm hỉnh và hay cười một cách lạ lùng.
Thú thật, sắp đến Tết, mùa xuân mới sắp về hay sao mà trông nhà văn Tô Hoài như trẻ trung ra và đẹp lão hơn trong thần thái của nụ cười và ánh mắt.
Tôi hỏi nhà văn Tô Hoài Tết thì ông làm gì và ông đón Tết như thế nào với cái tuổi 88 của mình.
Nhà văn Tô Hoài vẫn trò chuyện với chúng tôi bằng đôi mắt hay cười. Ông nói: "Nghề của mình nói chung là làm báo, vì vậy Tết là mùa làm hàng Tết ý mà. Ngày trước mình viết khoẻ lắm, mấy chục bài báo cho một cái Tết nhé, tiền bạc đủ mua sắm vung vinh cả một cái Tết.
Trong mấy năm lại đây, tuổi cao rồi, sức khoẻ cũng yếu, hàng Tết chỉ làm chơi cho vui, chủ yếu là viết cho những tờ báo mà họ cho mình báo. Mình chẳng làm gì cho họ thế mà họ vẫn gửi báo cho mình, nên đến Tết, mình đáp lễ họ chứ.
Đó là các báo Sài Gòn giải phóng, Phụ nữ Thành phố Hồ Chí Minh, báo Sức khoẻ đời sống, báo Người cao tuổi, và mấy tờ báo Công an của các cô đó. Nhưng Tết năm nay chỉ viết mỗi một bài thôi, đang viết dở thì các cô vào.
Tôi viết câu chuyện về cái bản thảo bị đánh mất. Chuyện này có thật đấy nhé. Hồi đó tôi mới 20 tuổi, có viết một truyện ngắn tên là "Đêm mưa", rồi có cái cô hàng xóm xinh đẹp mới 18 tuổi, không hiểu sao tôi lại mang cho cô ấy đọc.
Rồi cô ấy đi kháng chiến, rồi sang Pháp, đi Tây, cô ấy chết bên kia, còn cái bản thảo của tôi thì chẳng biết cô ấy đánh mất đâu nữa. Chuyện chỉ có thế mà, anh Bùi Bình Thi bảo tôi viết thì tôi cứ viết đưa cho anh ấy. Đấy, khổ cho lão già này năm nay hàng Tết chỉ có thế". Nói rồi ông cười thành tiếng, thích chí và vui vẻ.
Tôi trêu ông: "Ông ơi, vậy chắc hồi trẻ ông yêu nhiều lắm". Tô Hoài rủ rỉ: "Mình chỉ có một vợ, cưới nhau từ năm hơn 20 tuổi, đến nay đã thành đám cưới kim cương rồi". Tôi cố trêu ông: "Thôi, xuân này ông kể chuyện tình đi, gớm! Gần đất xa trời rồi bà lão chẳng thèm ghen nữa đâu mà ông ngại". Tô Hoài cười tít mắt: "Mình không kể đâu, kể làm gì. Nói chung những câu chuyện tình cảm ngày ấy bây giờ nhớ lại chỉ thấy đẹp và buồn".
Trò chuyện mãi rồi cuối cùng nhà văn Tô Hoài cũng hé lộ cho chúng tôi thông tin vào đầu xuân mới này, ông có dự định sẽ bắt tay vào viết một cuốn tiểu thuyết mới. Ông nói: "Tớ đang định viết về một chuyện gì đó của thời bao cấp, cái thời kỳ nhiều chuyện cười ra nước mắt. Tớ đọc Đôn Kihôtê để tìm một cái gợi ý gì đó, nhưng đọc xong lại thấy mất tinh thần vì người ta viết hay quá rồi. Nhưng tớ nói thật mấy năm vừa qua, việc in sách của tớ vô duyên làm sao ấy…". Nhà văn Tô Hoài nói rồi lại cười. Có vẻ ông rất vui và hứng thú trong cuộc gặp tất niên này với chúng tôi.
Chúng tôi tranh nhau chụp ảnh với ông và ríu rít hỏi thăm ông đón Tết như thế nào. Nhà văn Tô Hoài dắt chúng tôi ra phòng ngoài và chỉ vào gầm bàn. Dưới gầm bàn có đến ba chục quả bưởi Diễn nằm xếp sườn cạnh nhau phơi màu vàng óng và toả hương thơm nao lòng.
"Đấy! Tết về dưới gầm bàn gầm nhà rồi đấy nhé". Nói rồi Tô Hoài cười tít mắt. Cái dáng lững chững di chuyển như một chú rôbốt trong căn nhà khiến cho chúng tôi se lòng. Chao ơi, với một nhà văn danh tiếng như ông, cái sự đọc, suy ngẫm và viết dường như không có tuổi tác
Như Bình - Việt Hà http://antg.cand.com.vn