Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2008

Tình yêu giới tính

- Gần đây bạn có thường than vãn là sao mãi mình không có người yêu không? Nếu có thì có thể bạn vướng phải 1 trong 5 “vật cản” dưới đây rồi.

Sao tình chưa tới?

Tin rằng tình yêu sẽ không đến

Một khi bạn cứ tâm niệm như vậy thì dù tình yêu có đến cũng không dám “gõ cửa” trái tim bạn đâu. Nhất là nếu bạn vừa trải qua một cuộc đổ vỡ tình cảm. Bạn thường tự hạ thấp bản thân, thấy mình thật vô dụng, không đáng để được yêu lần nữa.

Cách để thoát khỏi tâm lý này là hãy để đầu óc thư giãn và thoải mái, chịu khó suy nghĩ tích cực hơn, và hãy nhớ rằng ai cũng xứng đáng có một tình yêu. Như vậy, một ngày không xa, con tim bạn sẽ vui trở lại.

Nghĩ rằng con trai đều là đồ đểu

Dù “ex” của bạn đã đối xử với bạn chẳng ra gì, nhưng nếu bạn áp đặt tính cách xấu ấy cho toàn bộ đám con trai còn lại thì thật bất công. Hãy tìm cách "đá" thành kiến đó ra khỏi đầu bạn đi nhé. Chắc chắn đâu đó ngoài kia, vẫn còn một chàng hoàng tử lịch thiệp và dịu dàng. Chỉ cần bạn mở to mắt tìm kiếm thôi.

Yêu là phải chiếm hữu

Cho rằng đã yêu nhau, hay “có ý định yêu nhau”, thì phải bên nhau suốt ngày đêm. Và bạn không cho người ta phút riêng tư nào để thở. Nếu vậy ngay cả khi chàng đã định tỏ tình, hoặc đã “lỡ” tỏ tình thì sớm muộn cũng “chạy mất dép” thôi. Đừng bám theo chàng 24/24 thế. Hãy cho chàng, và cho cả bạn thời gian để có những mối quan hệ riêng. Xa nhau một chút thì khi gặp lại sẽ càng hạnh phúc hơn chứ sao.

Không coi người ta là số 1

Khi có chuyện buồn hay bực bội, bạn lại tìm ai đó chứ không tâm sự với người yêu. Có thể bạn lấy lý do anh ấy sẽ không hiểu chuyện này, hay điều đó rất khó nói, nhưng bạn nên cho chàng biết đầu tiên để tỏ sự tôn trọng chàng. Nếu để anh ấy phải nghe chuyện bức xúc của bạn qua một người thứ ba, thì mọi chuyện còn tồi tệ hơn. Điều đó giống như bạn đã phản bội anh ấy, và đó sẽ là một hố sâu rất khó san bằng trong tình cảm của hai người.

Lúc nào cũng muốn mình đúng

Bạn hiếu thắng và không bao giờ chịu nhận phần sai? Đừng nên như vậy, bởi kết cục mọi thứ sẽ tan tành ngay trước mặt bạn. Và rồi bạn lại chợt thấy mình đang cô đơn, không có người yêu bên cạnh. Trước khi phân định đúng sai, bạn thử cùng anh ấy thỏa hiệp và bàn bạc lại xem. Rồi bạn sẽ thấy đúng sai chẳng có ý nghĩa gì với hai người yêu nhau hết.

Tình yêu có thể đến vào lúc bạn ít ngờ nhất. Vậy nên hãy bỏ những ý nghĩ tiêu cực và sẵn sàng xinh đẹp để chờ nửa kia của bạn nhé.

Thanh Hiền

Theo IVi

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2008

HE-THONG LUU-TRU TOAN-CAU

Thêm 50 triệu người đói vì thiếu thực phẩm vào năm 2007 - Reuters
Trước tình hình lương thực khan hiếm và giá lương thực tăng cao, các lãnh đạo G8 sẽ thông báo việc thiết lập một hệ thống dự trữ lương thực để đối phó tốt hơn các cuộc khủng hoảng lương thực tương lai trong cuộc họp tại Hokkaido (Nhật Bản) vào ngày mai.


Theo chủ trương này, mỗi nước thuộc G8 sẽ dự trữ một lượng lương thực nhất định và dùng chúng làm công cụ bình ổn giá mỗi khi thị trường biến động. Ý tưởng thiết lập hệ thống dự trữ lương thực đã được nhất trí thông qua tại hội nghị các quan chức cấp cao G8 diễn ra trước hội nghị thượng đỉnh G8, theo Báo Asahi Shimbun (Nhật). Hệ thống trên sẽ được xây dựng theo mô hình của Cơ quan năng lượng quốc tế (IEA) nhằm dự trữ dầu để đối phó các cuộc khủng hoảng năng lượng. G8 sẽ thành lập hội đồng chuyên gia để thảo luận chi tiết kế hoạch trên, bao gồm việc ấn định hạn mức cho từng nước tham gia, hệ thống điều hành và các kênh đưa lương thực dự trữ ra thị trường. Trong một diễn biến có liên quan, EU cho biết khối này sẽ dành 1 tỉ euro trợ cấp nông nghiệp cho nông dân ở các nước đang phát triển để đối phó với tình trạng thiếu lương thực.

T.M http://www.dalattourist.net/modules.php?name=Forums&file=viewtopic&p=832#832

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2008

Tư tưởng tạo nên những điều kỳ diệu

Khi phân tích lại những kinh nghiệm trong quá khứ, giờ đây tôi có thể thấy rằng niềm tin mà con trai dành cho tôi đã đưa đến những kết quả đáng kinh ngạc. Đứa trẻ không bao giờ thắc mắc về những gì tôi nói với nó. Tôi đã truyền cho con trai mình ý tưởng là nó có một lợi thế riêng so với anh nó. Lợi thế ấy sẽ được thể hiện theo nhiều cách khác nhau. Ví dụ, các giáo viên trong trường học sẽ nhận thấy rằng nó không có đôi tai và vì vậy, họ sẽ đặc biệt chú ý và đối xử cực kỳ tử tế với nó. Sự thực là họ đã luôn làm như vậy. Tôi còn truyền cho con nhiều ý nghĩ tích cực khác. Ví dụ như khi nó đủ lớn để đi bán báo (anh trai nó đã trở thành người chuyên phát hành báo), nó sẽ có lợi thế lớn hơn nhiều so với anh nó. Người ta sẽ trả thêm tiền cho số báo mà nó bán vì họ sẽ thấy nó là một cậu bé sáng sủa và siêng năng cho dù không có đôi tai.

Khi con trai tôi lên bảy, lần đầu tiên, nó cho chúng tôi thấy rằng phương pháp khích lệ tinh thần của chúng tôi đã bắt đầu đơm hoa kết trái.

Trong suốt vài tháng liền, nó đã xin được đi bán báo nhưng vợ tôi nhất quyết không đồng ý. Cuối cùng, đứa trẻ đã quyết định tự mình giải quyết vấn đề. Một buổi chiều nọ, khi ở nhà với người giúp việc, nó đã trèo qua cửa sổ nhà bếp, nhảy xuống đất và một mình trốn ra ngoài. Nó mượn 6 xu từ người thợ đóng giày hàng xóm và mua báo để bán. Nó bán hết số báo đó, thu hồi vốn, rồi lại dùng số tiền này mua báo và đem bán cho đến tối. Sau khi trả lại sáu xu mượn của người đóng giày, nó còn lại số tiền lời bốn mươi hai xu. Đêm đó, khi về đến nhà, chúng tôi thấy nó đang nằm ngủ trên giường với số tiền nắm chặt trong tay.

Vợ tôi mở bàn tay con ra để lấy những đồng xu và khóc. Phản ứng của tôi lại khác. Tôi nở nụ cười sung sướng vì biết rằng mình đã thành công trong việc nỗ lực gieo lòng tự tin vào tâm trí đứa con thân yêu.

Vợ tôi xót thương cho con trai mình vì chỉ nhìn thấy trong dự án kinh doanh đầu tiên của nó hình ảnh một đứa trẻ điếc trốn ra đường và mạo hiểm tính mạng để kiếm tiền. Tôi lại thấy đó là hình ảnh một doanh nhân nhỏ tuổi đầy can đảm, tham vọng, tự chủ và luôn tin tưởng hai trăm phần trăm vào thắng lợi của mình. Nó đã kinh doanh bằng sáng kiến riêng và đã chiến thắng. Tôi không chỉ hài lòng mà còn rất ấn tượng về con trai mình. Nó đã chứng tỏ năng lực và sự tháo vát, những hành trang quan trọng sẽ đi theo nó suốt cuộc đời.

Đứa trẻ điếc ấy dần học lên cao, trung học rồi đại học, mà vẫn không thể nghe được lời giảng của giáo viên, trừ khi họ nói thật to ở khoảng cách rất gần. Nó không tới trường câm điếc và chúng tôi cũng không muốn con trai mình học ngôn ngữ cử chỉ. Chúng tôi quyết tâm để con sống một cuộc sống bình thường như những đứa trẻ bình thường khác. Chúng tôi giữ vững quyết tâm đó dù nhiều lần phải tranh cãi quyết liệt với các cán bộ quản lý nhà trường.

Khi con trai tôi học trung học, nó đã thử dùng máy trợ thính nhưng không có tác dụng gì cả.

Trong tuần cuối cùng ở đại học, một chuyện đã xảy ra và đánh dấu bước ngoặt quan trọng nhất của cuộc đời con trai tôi. Có ai đó đã tình cờ gửi cho nó một thiết bị trợ thính đang trong thời kỳ thử nghiệm. Nó không thiết tha gì lắm với việc sử dụng thử chiếc máy vì đã nhiều lần thất vọng với những thiết bị cùng loại. Cuối cùng, nó nhặt thiết bị lên, hờ hững đeo vào tai rồi bật máy. Và như một phép lạ, niềm khát khao bấy lâu được nghe như một người bình thường của nó đã trở thành sự thật. Lần đầu tiên trong đời, con trai tôi có thể trò chuyện tự nhiên với những người khác mà họ không cần phải nói to như hét vào tai nó. Nó thật sự đã bước vào một thế giới khác hoàn toàn với thế giới trước kia mà nó đã sống.

Khát vọng đã bắt đầu có kết quả nhưng chiến thắng đó vẫn chưa toàn vẹn. Con trai tôi vẫn còn phải tìm kiếm những cách thức rõ ràng và thực tế để biến khiếm khuyết của mình thành một lợi thế tương đương.

Tư tưởng tạo nên những điều kỳ diệu

Say sưa với niềm vui sướng được khám phá thế giới âm thanh, con trai tôi đã viết một lá thư đến nhà sản xuất của bộ máy trợ thính đó, nhiệt tình kể lại những trải nghiệm của bản thân. Một điểm đặc sắc nào đó trong lá thư đã làm cho nhà sản xuất mời nó đến New York. Nó được dẫn đi tham quan nhà máy và trong khi đang nói chuyện với kỹ sư trưởng về thế giới mới của mình thì một linh cảm, một ý tưởng, một sáng kiến - bạn gọi bằng cách nào cũng được - chợt lóe lên trong tâm trí nó. Lực đẩy vô hình của ý tưởng đó đã biến sự mất mát của con trai tôi thành một tài sản quý giá, thứ tài sản được định sẵn là mang đến tiền bạc và hạnh phúc lâu dài không chỉ cho nó mà còn cho hàng ngàn người khác.

Nội dung tổng quát và bản chất của lực đẩy vô hình đó là: Con trai tôi nghĩ rằng mình có thể giúp đỡ hàng triệu người điếc khác đang phải sống mà không có các thiết bị trợ thính nếu nó tìm được cách kể cho họ nghe về cuộc sống mới mà nó đang tận hưởng sau khi sử dụng thiết bị đó.

Trong suốt một tháng, con trai tôi chuyên tâm nghiên cứu và phân tích toàn bộ hệ thống tiếp thị của nhà sản xuất những thiết bị trợ thính ấy. Nó lên một kế hoạch tiếp cận với những người khiếm thính trên toàn cầu nhằm chia sẻ với họ thế giới đổi thay mà nó vừa khám phá. Sau khi hoàn thành, con trai tôi viết hẳn một dự án dài hạn hai năm dựa trên những phát hiện của riêng nó. Dự án được trình bày với công ty và ngay lập tức nó được giao cho một vị trí để thực hiện tham vọng ấy.

Con trai tôi đã hơi mơ mộng một chút khi bắt tay vào việc. Nó tin rằng mình được sinh ra để mang hy vọng và niềm tin đến cho hàng ngàn người khiếm thính, những người mà nếu không có sự giúp đỡ của nó, có thể sẽ phải vĩnh viễn sống trong thế giới vô thanh.

Tôi hoàn toàn không nghi ngờ khả năng con trai tôi - Blair - có thể sẽ trở thành một người câm điếc suốt đời nếu tôi và vợ tôi không cố gắng định hình trong tâm trí nó một khát khao cháy bỏng được nghe nói như bao người bình thường khác.

Khi tôi gieo vào tâm trí Blair khát khao được nghe, nói và sống như bao người bình thường khác, khát khao ấy đã tạo ra một ảnh hưởng đặc biệt khiến Tạo hóa trở thành một cây cầu bắc qua hố ngăn cách im lặng giữa trí óc nó với thế giới bên ngoài.

Thật vậy, con đường biến một khát khao cháy bỏng thành một giá trị vật chất nào đó tương đương thường không bằng phẳng mà rất quanh co, khúc khuỷu. Blair khát khao nghe được bình thường và giờ đây điều đó đã trở thành hiện thực, cho dù nó được sinh ra trong tật nguyền. Trong khi đó, hoàn cảnh có thể dễ dàng đẩy một người không có khát khao mãnh liệt xuống đường với vài cây bút chì và một cái ly thiếc.

“Lời nói dối vô hại” mà tôi đã gieo vào tâm trí Blair khi còn nhỏ đã làm cho nó tin rằng nỗi bất hạnh mà nó phải chịu đựng rồi sẽ trở thành một tài sản lớn. Niềm tin ấy giờ đây đã được chứng minh là đúng. Tôi tin tưởng chắc chắn rằng nếu con người thực sự có niềm tin cộng với một khát khao cháy bỏng về một điều gì đó thì dù đúng hay sai, điều đó cũng sẽ trở thành sự thật. Chân lý đó đúng và rộng mở với tất cả mọi người.

Một đoạn ngắn trong bài báo về nữ ca sĩ opera nổi tiếng Schumann-Heink sẽ giúp chúng ta hiểu tại sao cô lại đạt được những thành công kỳ diệu đến thế. Tôi muốn trích dẫn đoạn văn ấy dưới đây bởi thông điệp của nó không gì khác hơn chính là: Niềm khát khao mãnh liệt sẽ mang đến thành công.

“Lúc mới bắt đầu sự nghiệp của mình, Schumann-Heink đã đến gặp giám đốc nhà hát nhạc kịch Vienna và đề nghị ông nghe thử giọng hát của mình. Nhưng ông ta đã không thèm nghe. Sau khi liếc nhìn vẻ vụng về và cách ăn mặc tuềnh toàng của cô gái, ông giám đốc đã tuyên bố thẳng thừng không chút khách sáo: “Với khuôn mặt và vẻ ngoài không có gì đặc sắc như thế này, làm sao cô có thể hy vọng thành công trong giới ca kịch cơ chứ? Thôi nào cô gái ngoan, hãy từ bỏ ý định đó đi. Hãy về mua một chiếc máy may và hàng ngày ở nhà may vá. Cô không bao giờ trở thành ca sĩ được đâu!”

Nhưng dự đoán của ông giám đốc đã sai, cho dù từ cái “không bao giờ” mà ông nghĩ đến hiện thực thành công của Schumann-Heink là cả một khoảng thời gian dài. Giám đốc nhà hát nhạc kịch thành Vienna hiểu biết nhiều về kỹ thuật ca hát nhưng ông lại chẳng biết gì về sức mạnh của lòng khát khao, đặc biệt khi nó trở thành một nỗi ám ảnh. Nếu ông hiểu rõ hơn về sức mạnh này, ông có lẽ đã không mắc phải một sai lầm là bỏ qua một thiên tài mà không cho người đó bất cứ cơ hội nào để thử sức.

Vài năm về trước, một trong những trợ tá kinh doanh của tôi bị ốm. Càng ngày sức khỏe anh ấy càng tệ đi và cuối cùng anh được đưa đến bệnh viện để phẫu thuật. Bác sĩ báo trước với tôi rằng anh ấy còn rất ít cơ hội được sống. Nhưng đó là ý kiến của bác sĩ chứ không phải của người bệnh. Trước khi được đẩy vào phòng mổ, anh đã nói thầm với tôi: “Đừng lo lắng quá, sếp. Tôi sẽ ra khỏi đây trong vài ngày tới thôi mà”. Cô ý tá gần đó nhìn tôi bằng ánh mắt cảm thông. Nhưng rồi người bệnh đã qua khỏi. Sau khi mọi chuyện đã qua, bác sĩ của anh nói: “Chính khát khao được sống chứ không thể là cái gì khác đã cứu sống anh ấy. Có lẽ anh ấy đã không qua khỏi nếu như không dũng cảm từ chối lưỡi hái của tử thần”.

Tôi rất tin vào sức mạnh của niềm khát khao được hậu thuẫn bởi niềm tin. Tôi đã thấy sức mạnh này nâng con người từ những xuất phát điểm rất thấp lên những tầm cao của tiền tài và danh vọng. Tôi đã thấy nó giành lấy sự sống ngay trên tay của tử thần. Tôi đã thấy nó giúp bao người gượng dậy sau khi bị đánh ngã bởi hàng trăm ngàn khó khăn thử thách. Tôi đã thấy sức mạnh diệu kỳ đó mang đến cho con trai tôi một cuộc sống bình yên, hạnh phúc và thành đạt, mặc cho Tạo hóa đã tạo ra nó mà không cho nó đôi tai.

Vậy làm cách nào để bạn có thể nắm giữ và sử dụng được sức mạnh của khát vọng? Phần đầu tiên của câu trả lời đã có trong những kỹ thuật được đề cập đến trong phần đầu chương này. Bạn sẽ tiếp tục tìm thấy toàn bộ đáp án cho câu hỏi trên trong các chương tiếp theo của cuốn sách.

Qua một vài nguyên tắc kỳ diệu và đầy sức mạnh, Tạo hóa đã che giấu một chân lý ẩn bên trong sự thôi thúc của khát vọng. Chân lý ấy không chấp nhận những từ như “không thể” và không chấp nhận bất kỳ một thực tế nào mang tên “thất bại”.

(Trích "Cách nghĩ để thành công" do Công ty First News phát hành)

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2008

James Watson nhà khoa học giỏi lãnh đạo

Nhà khoa học đoạt giải Nobel James Watson còn là một nhà tổ chức tài ba. Trong 35 năm (1968 - 2003) lãnh đạo phòng thí nghiệm Cold Spring Harbor - một trong những trung tâm nghiên cứu khoa học hàng đầu Mỹ, ông đã chiêu mộ được một tập thể các nhà khoa học làm việc hiệu quả. Không chỉ thế, ông còn đảm bảo được nguồn tài trợ dồi dào.

Những nguyên tắc vàng

ADN và bệnh tự kỷ

Về công trình khoa học đang nghiên cứu, Watson cho biết ông đang tìm hiểu ảnh hưởng của những biến đổi gen lên sự phát triển các loại bệnh như tự kỷ, hội chứng Asperger (một dạng tự kỷ) và tâm thần phân liệt.

Nhà khoa học khẳng định để nghiên cứu bệnh tự kỷ hoặc tâm thần phân liệt, cần có bản đồ gen của người bệnh. Ông cho rằng trong tương lai, các công nghệ sẽ hoàn thiện, cho phép mỗi người nhận được giải mã gen đầy đủ của mình với giá tương đương giá mua một ôtô loại thường. Liên quan tới điều trị hai loại bệnh trên, nhà khoa học không lạc quan.

Theo ông, khó có đột phá trong lĩnh vực này ít nhất trong mười năm nữa. Hiện nay, chỉ có thể hi vọng các nhà nghiên cứu "đào xới" được tới căn nguyên của các bệnh này.

Nay đã 80 tuổi, giáo sư người Mỹ khẳng định chưa bao giờ mất hứng thú đối với khoa học. Nhưng ông làm nhiều người ngạc nhiên khi cho biết ông không nghiên cứu khoa học trong những năm lãnh đạo phòng thí nghiệm kể trên, bởi công việc chính của ông là tìm kiếm nhân tài.

Ông thú nhận đã tìm mọi cách để không thu nhận những khoa học gia danh tiếng. Thay vào đó, ông quan tâm tới những người trẻ muốn tìm hiểu về bệnh ung thư - một đề tài Watson cũng rất hứng thú. Ông cũng không trực tiếp cầm tay chỉ việc những người mình thu nhận. Ông chỉ thực hiện thật tốt nguyên tắc phân quyền, sao cho "nếu tôi có đi khỏi đó một năm, mọi việc vẫn đâu vào đấy". Watson kể đã cố làm sao cho mình trở nên "vô dụng một cách tối đa"!

Một nguyên tắc nữa của Watson trong lãnh đạo phòng thí nghiệm là ủng hộ việc thay đổi nhân sự. Ông không để các nhà khoa học làm việc tại Cold Spring Harbor quá lâu. Vì thế tuổi trung bình của nhân viên ở đó chỉ khoảng 40.

Ngoài chính sách nhân sự, Watson còn nỗ lực "không làm bực mình các nhà tài trợ". Ông khẳng định nhờ đó mà Cold Spring Harbor không bao giờ túng tiền. Để lôi cuốn các nhà đầu tư cho phòng thí nghiệm, Watson ra sức chăm sóc khuôn viên tòa nhà, cụ thể là xây mới, trồng cây... để tạo sức thu hút cho trung tâm.

Trong bài nói chuyện của mình, Watson nhiều lần nhắc tới tốc độ. Tốc độ của các nghiên cứu và tiến trình ra quyết định. Ông nhấn mạnh: tốc độ cần thiết để khám phá, phát minh sớm hơn kẻ khác. "Đừng bao giờ nhận những công việc nếu bạn không tin mình sẽ không thể nào (làm) tốt hơn người khác" - ông khuyên nhủ. Một trong những yếu tố làm trì trệ các công trình khoa học, theo ông, là thành lập các ban bệ khác nhau. Dưới thời ông lãnh đạo phòng thí nghiệm, Watson tuyệt đối không để những cơ cấu quan liêu này xuất hiện tại đây.

Tài ba và thích xìcăngđan!


James Watson (trái) và Francis Crick sau khi họ khám phá ra ADN năm 1953 - Ảnh: google

Nhà sinh vật học phân tử James Watson (Mỹ) sinh năm 1928. Năm 1950, ông nhận bằng tiến sĩ chuyên ngành động vật học. Tuy nhiên, công việc của ông không đơn thuần chỉ gắn với động vật. Năm 1953, ông cùng đồng nghiệp Francis Crick khám phá cơ cấu phân tử của ADN. Năm 1962, Francis Crick, James Watson và lãnh đạo phòng thí nghiệm của họ - Maurice Wilkins, được trao giải Nobel nhờ công trình này.

Sau ADN, James Watson tiếp tục nghiên cứu về sinh vật học phân tử, nhận được nhiều giải thưởng khác nhau và viết nhiều sách, trong đó có sách giáo khoa chuyên ngành sinh vật học phân tử cũng như các tác phẩm khoa học nổi tiếng khác. Hiện ông đang là cố vấn cho Viện Khoa học về não Allen, mới được nhà từ thiện Paul Allen thành lập năm 2003 tại bang Washington.

Nổi tiếng với các phát biểu "gây hậu quả nghiêm trọng", lần này, tại Matxcơva, Watson lại tuyên bố: những phụ nữ nào không quan tâm tới trẻ em thường có khiếm khuyết gen liên quan tới tự kỷ. Tình yêu trẻ em và sự quan tâm tới chúng là những tính cách tự nhiên của phụ nữ. Một khi không có mong muốn này, có thể những phụ nữ này có những nhiễm sắc thể bị khiếm khuyết nhưng bệnh tật không bộc lộ trọn vẹn.

Chính những phát biểu gây sốc tương tự phát biểu này khiến James Watson phải rời khỏi Cold Spring Harbor. Đó là vào năm 2007, khi ông nói năng lực tri thức của người da đen và da trắng khác nhau, mà cụ thể là người đa đen kém thông minh hơn người da trắng; dù bằng chứng về di truyền của kết luận này chỉ có thể xuất hiện sau vài năm nữa. Tuyên bố của Watson đã khiến ông bị chỉ trích là phân biệt chủng tộc, dẫn tới việc phải rời Cold Spring Harbor.

Kết luận bài viết, Lenta.ru nhận định tuy không đáp ứng hết các thắc mắc liên quan đến đề tài đã rao, nhưng buổi nói chuyện của nhà khoa học James Watson không thể gọi là không lý thú. Ông đã làm đúng như từng khuyên người khác trong quyển sách Tránh làm người khác chán: "Đừng bao giờ nói những điều tẻ nhạt mà ai đó từng nói... Để không làm người khác chán, cần nỗ lực để chính mình không ngán bản thân mình... Thành công thường đến với những ai kịp làm gì đó sớm hơn những người còn lại, chứ không phải với những người thông minh hơn đối thủ của họ”.

Một chi tiết nữa khá lý thú trong chính bản thân James Watson: một bài báo trên Sunday Times ngày 9-12-2007 dẫn nguồn deCODE Genetics tiết lộ bản đồ di truyền của Watson cho thấy 16% ADN của Watson có nguồn gốc châu Phi và 9% gốc Á!

NG.THANH trích lược

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2008

BÍ-QUYẾT XỬ ÁN !

Toi co tim ra duoc" tieu chuan danh gia chon loc can bo" nen khi phai doi dien den mot vu tieu cuc can phai xu ly , khong phai ban-khoan lo nghi nhieu ve minh co chu-quan,doc-doan gi khong ?(thuong kien nghi len Lanh-dao nganh Thanh-tra,kiem-tra mot so bien phap xu ly tieu -cuc,tham-o lon...)
Qua cau chuyen xu-an cua Vua SALOMON ve viec "kien cao" cua hai nguoi dan ba tranh danh con (ma mot dua da bi de chet/do mot ba ngu me...,do say ruou)
Đối với bà-Mẹ là tình yêu con ,vì con....nhung trong viec nuoc ,viec xa-hoi ,can xem lai vi ca-nhan hay be-phai,vi dan hay vi nuoc,vi tap the haycuc-bo,dia phuong...
Trong nen kinh-te hoi nhap ,viec đối-nội,đối-ngoại luôn đi-đôi,song-song ,rất khó quyết định mau chóng một việc gì,vừa có lợi cho ta ,cho người ,nhiều khi chỉ có một phía mà thôi !
SALOMON la mot nguoi co "Duc-tin" vao Dang-Toi-Cao,những việc gì khó quá cho ông ,hay... bình thường ...Ông đều "cầu-hỏi" ....VN ta gọi là "kêu-Trời" hoặc nói :"chỉ có Trời mà biết"....
Ông -Tổ của luật -pháp là MOISE, cũng nhờ lên núi cầu nguyện nhiều ngày ,mới viết ra được bản luật pháp tiêu biểu"Mười điều răn" của Thượng-Đế ...không luật-gia nào không biết....?
Nhiều khi vì kinh-phí eo hẹp,trong việc đầu-tư soạn thảo...,văn-bản luật -pháp còn nhiều rề-rà,dài-dòng ,văn-tự ,muốn nhớ hết ,chỉ làm điên cái đầu mà thôi !
Năng lực xử-lý ,không tùy thuộc vào việc nhớ nhiều hay nhớ ít,mà cần sự linh-cảm ,nhạy bén....Trời cho mà thôi.!.. vậy dại gì mà không nhờ-cậy,trông-cậy ,vào năng lực đó...nếu bạn có "Tâm" có" tấm- lòng" ,đừng lo, bị phụ-lòng,hay cô-độc ,cô-đơn trong việc này... Chúc bạn được vui vẽ ,thành công,trong việc xử lý,bảo-vệ luật-pháp...xây dựng hạnh-phúc cho đời ,cho người ...
Tấm-lòng người ta, là nơi ngự của Đấng-Tối-Cao thiêng liêng ,chớ không phải nhờ vào tôn-giáo ,lễ-chùa,cúng-bái... đâu bạn !Vì có câu:
" Con mắt Đấng-Tối-Cao soi xét khắp thế-gian đặng giúp sức cho ai có lòng-trọn -thành đối với Ngài" Một Tiên-tri xưa có nói như vậy !
Được đăng bởi CLUB PHAP CHE SAI-GON

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2008

BỆNH BẰNG-CẤP !

Năm 1980 Vn khởi-đầu đổi-mới,song LĐ thanh-tra ...Tư-tưỡng ...đều thấy vẫn cần loại-trừ bệnh "bằng-cấp" trước tiên vì nó sanh-sản nhiều tội-phạm,tội-đồ ngăn-trở sự phát-triển,đổi-mới cãi-cách....như:mua bán chứng-chỉ,chứng-nhận,bằng-cấp (cã thật,giã..!)Nhiều ngươì dựa vào Bằng-cấp để bắt-chẹt,bắt-bẻ,đòi-hỏi vô-lý,quái-dị...."ta cần người biết làm hơn có bằng" !

Sau đó TS Lê-Sinh thuyết-trình Dự-án xe DU-LỊCH (chạy bằng khí nén) giá chỉ 700 USD (Kỷ-lục rẽ nhất thế-giới,thân-thiện môi-trường nhất...)trước nhiều nhà Kh cã nước...và TP HCM...qua HĐ Sở KH CN MT...BQL khu Công Nghệ Cao...nhưng lại bị một vài quan-chức đòi hỏi phải có thêm bằng Sáng-Chế, Độc-quyền Giãi-Pháp hữu-ích...mới hợp-lệ...(cần mất vài năm làm thêm vài thủ-tục ,qua thêm vài hội-đồng Kh, xét duyệt thông-qua...)phải có nhiều huy-chương,bằng khen...ISO,Quality Award,Trust Brand...
Trong Hôi-Thảo ứng-dụng CNTT...Sản-phẩm và Thương-hiệu Vn vươn ra thế-giới (15/5/2008-Hotel Equatorial)cũng có cảnh-báo về lạm-dụng ,lạm-phát Tổ-chức cấp-bằng khen,chất-lượng,tiêu-chuẫn cao...LĐ ..ITPC...cũng ghi nhận...xác-nhận...có thật ...cần quan-tâm xử-lý ,ngăn-ngừa lâu-dài về sau...
KT Việt-nam chỉ phát-triển khi bệnh nầy được loại-trừ


(Còn-tiếp)

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2008

Một người... không bình yên

"Bạn bè gọi tôi là Thành "kiện". Tôi rất áy náy. Thật ra tôi đâu có thích kiện cáo gì đâu. Tôi chỉ là người muốn làm đến cùng những sự việc khuất tất để trả lại sự minh bạch cho cuộc sống" - Thành nói.
37 tuổi nhưng kỹ sư Phan Cảnh Thành trông già dặn và chững chạc hơn tuổi. Có lẽ do phần đời của anh nhiều chìm nổi. Hiện anh đang làm việc ở một đơn vị thuộc Ban quản lý (BQL) dự án rừng phòng hộ Tương Dương (Nghệ An).

Năm 1990, Phan Cảnh Thành làm thủ tục nhập học khoa triết Trường đại học Tổng hợp Hà Nội nhưng do nhà nghèo, không xoay ra tiền ăn học nên đành trở về quê. Kỳ thi đại học năm 1999 - sau chín năm lăn lóc khắp nơi làm ăn - Thành đậu một lúc ba trường đại học và chọn ngành lâm nghiệp. Anh ra trường với tấm bằng loại khá, khó xin việc nên đi làm tình nguyện cho một dự án của Đoàn ở xã vùng sâu…

Năm 2005, biết tin BQL rừng phòng hộ huyện Tương Dương tuyển kỹ sư lâm nghiệp, Thành nộp hồ sơ và trúng tuyển, được đề bạt làm trạm trưởng trạm bảo vệ rừng bản Ang, xã Xá Lượng. Anh nhớ lại một ký ức buồn: "Tôi thật sự kinh hoàng khi thấy rừng của dự án khoanh nuôi, bảo vệ (thuộc dự án trồng mới 5 triệu ha rừng của Chính phủ) bị tàn phá nhưng không ai để ý. Nghe dân bản kêu "lâm tặc chặt hết gỗ rừng rồi", tôi phản ảnh với xã, trực tiếp cùng ban an ninh xã đi bắt gỗ lậu trong rừng. Ai ngờ bắt phải gỗ của sếp nên bị điều về ngay".


Thành có cuốn ghi chép về những hoạch định làm giàu rừng phòng hộ để tham mưu cho BQL. Thành phân tích: cần phải lập những trang trại chăn nuôi kết hợp trồng cây ngắn ngày và cây lâu năm trên vùng đồi này, gọi là mô hình trạm-trại-vườn ươm. Làm lâm nghiệp phải phát huy thế mạnh của lâm nghiệp. Đó là tập trung trồng cây gỗ và trồng xen cây lâm sản ngoài gỗ.

Anh tâm sự: "Tôi đang suy nghĩ về cách người làm nghề rừng, người dân sống với rừng có thể no cơm ấm áo nhờ rừng".

Cuối năm ấy, khi thấy rừng bị cháy trơ trụi nhưng BQL dự án lại cử một số "thành viên tin cậy" đi nghiệm thu, làm báo cáo giả để rút tiền thì Thành không chịu nổi. Anh gửi đơn kêu cứu lên huyện Tương Dương. Nhưng đơn của anh bị huyện cho là gây mất đoàn kết!
Mức độ đấu tranh quyết liệt bắt đầu từ khi Thành nhìn thấy biên bản nghiệm thu công trình 2km đường băng cản lửa trong khi đường băng này không được thi công, nghiệm thu gần 900 cột mốc phân chia ranh giới rừng trồng khi không có cột mốc nào được cắm lên. BQL chỉ có bốn trạm bảo vệ rừng mà khai khống bảy trạm. Tiếp đến, khoản nghiệm thu khống 57ha rừng bằng cách bắt công nhân đi xin chữ ký của dân bản để hợp thức hóa hồ sơ với "kết quả trồng rừng đạt trên 85%". Thành tính có hơn 1,5 tỉ đồng bị rút ruột từ những khoản làm giả, khai khống này.

Từ khi đấu tranh, nhiều khoản có thu nhập thêm của Thành đều bị cắt. Tiếp đó, anh bị hạ chức từ trạm trưởng xuống nhân viên. Rồi trưởng BQL đem anh ra… xét kỷ luật nhưng xét đi xét lại đến chín lần vẫn không kỷ luật nổi vì những căn cứ xác đáng được Thành chứng minh rất cụ thể. Sau đó chàng kỹ sư bị sáu lần thuyên chuyển đi khắp các trạm vùng sâu, vùng xa.

Sự việc dùng dằng và thanh tra tỉnh vào cuộc. Ngày 30-5-2008, đoàn thanh tra liên ngành tỉnh Nghệ An kết luận: "Tám nội dung tố cáo (trạm bảo vệ rừng giả, người bảo vệ giả, nghiệm thu rừng khống, đường băng cản lửa giả...) của kỹ sư Phan Cảnh Thành là đúng sự thật". Theo đó, đoàn đã có thông báo thu hồi 1.541.975.000 đồng. Ngoài ra còn 381.000.000 đồng thâm hụt quĩ, BQL không giải trình được và 655.000.000 đồng có dấu hiệu chi qua chứng từ giả đang được tiếp tục chuyển cơ quan công an làm rõ.

VŨ TOÀN
Việt Báo (Theo_TuoiTre)