TT - Cách TP.HCM về phía bắc chừng 30km đến địa phận tỉnh Bình Dương là có thể đến làng Phú An, nơi có làng tre được coi là lớn nhất Đông Nam Á, qui tụ hầu hết giống tre trên khắp miền đất nước VN.
Trong một buổi họp với bà con ở quê năm 1999, người dân xã Phú An đã "trách cứ" tiến sĩ (TS) Diệp Thị Mỹ Hạnh toàn đi nơi khác cống hiến mà bỏ rơi quê nhà của mình. Trong suốt hơn 20 năm kể từ khi lấy bằng TS về môi trường đất ở Pháp, TS Hạnh chỉ chuyên tâm nghiên cứu về dừa và đã lăn lộn với loại cây này trong các dự án ở đồng bằng sông Cửu Long. Sau nhiều ngày suy nghĩ, ý tưởng về một vùng sinh thái cho cây tre - giống cây dẻo dai, kiên cường mang nhiều đặc trưng của người dân Việt - chợt đến với bà.http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=254000
Khu bảo tồn tre
"Cây tre là cây của người nghèo, đồng thời cũng là cây sinh thái. Gỗ tre có thể sử dụng phục vụ nhiều mục đích như làm than, vải, làm nhiều loại công cụ khác nữa. Bản thân tre có thể hấp thụ kim loại nặng, giúp bảo vệ môi trường" - TS Hạnh giải thích về ý tưởng ban đầu đó của mình.
Theo bà Hạnh, tuy là nước trồng rất nhiều tre nhưng VN hiện tại hầu như không có chuyên gia hay trung tâm nào chuyên nghiên cứu về tre cả. TS Hạnh sau đó phải đi đến rất nhiều trung tâm và viện nghiên cứu ở nước ngoài để có được những tài liệu phong phú và sinh động nhất về loài tre.
TS Gabriel de Taffin, giám đốc Trung tâm nghiên cứu về nông nghiệp CIRAD ở khu vực Đông Nam Á - người từng đi nhiều nơi ở châu Phi, châu Á, châu Mỹ nghiên cứu về môi trường, cũng ngạc nhiên khi tới làng tre Phú An: "Đó là công trình lớn. Tôi nghĩ đây là trung tâm bảo tồn về tre lớn nhất ở Đông Nam Á. Ở Bogor (Indonesia) và Singapore cũng có những khu bảo tồn lớn, nhưng đó là những khu tổng hợp mà tre là một phần trong đó chứ chưa có những trung tâm lớn như thế này. Ở nước Pháp chúng tôi cũng có một trung tâm bảo tồn về tre. Với những gì làm được hiện nay, làng Phú An hoàn toàn có thể phát triển lên tầm cỡ như trung tâm bên Pháp để trở thành một khu bảo tồn lớn về tre của châu Á".
Rồi TS Hạnh lặn lội đến các tổ chức phi chính phủ, đại sứ quán Pháp và một số nước khác để xin tài trợ cho ý tưởng của mình. Năm 2004, chính quyền vùng Rhones Alpes của Pháp đồng ý hỗ trợ 600.000 euro để giúp bà thực hiện ý tưởng về ngôi làng sinh thái bằng tre. Phía tỉnh Bình Dương cũng hỗ trợ khi đồng ý cấp 10ha đất ở xã Phú An cho bà.
Sau bốn năm thực hiện, mảnh đất toàn cát, đất trống và cỏ ngày nào giờ trở thành khu bảo tồn, sinh thái lớn về tre. Ở đây bà TS đã thu thập được khoảng 130 giống tre với 300 loại mẫu tre khác nhau, trong đó có nhiều giống quí hiếm như tre vuông, mai ống, tre vàng sọc, luồng (Phú Thọ), mây Muồi Mai (Bắc Cạn), tre ngà (Thái Nguyên), tre mét, hóp lớn (Hà Tĩnh)...
Mảnh đất hoang rộng 10ha ngày nào của Phú An giờ trở thành một trung tâm nghiên cứu tre đồ sộ với đầy đủ các bộ sưu tập tre ở khắp nơi trên cả nước, trong đó được chia ra làm các khu như tre Bắc bộ, tre đồng bằng sông Cửu Long, tre Tây nguyên... Ngay trong trung tâm có khu để sinh viên và các nhà nghiên cứu tìm hiểu về tre, cách thức nuôi trồng, gây giống tre...
Giấc mơ xanh
Bản thân TS Hạnh cũng nghiên cứu dùng tre để thực hiện các dự án sinh thái như dùng tre để lọc kim loại nặng (cây Lantana camara), nghiên cứu các sản phẩm chế biến từ tre, dùng các sản phẩm tre để thay thế mặt hàng nhựa, nilông gây hại cho môi trường... Ngay giữa trung tâm là một bảo tàng (được xây dựng với cột, trần cũng bằng chất liệu từ tre) trưng bày từ các nhạc cụ tre như đàn prông, đàn tơrưng, một khu trưng bày sản phẩm về tre độc đáo với sự hỗ trợ trực tiếp của các kiến trúc sư người Pháp.
Ngoài ra còn có một khu mê cung tre để khách tham quan có thể khám phá, thư giãn ở đây. Ở một góc khác, TS Hạnh xây dựng một góc thiền riêng mà gần đó là một nhà hát ngoài trời, nơi nhìn đối diện sang khu bảo tồn tre đồng bằng sông Cửu Long với sông nước, cầu khỉ...
Tháng 11-2007, khi đến vùng Valence (Pháp) thuyết trình về dự án của mình, bà Hạnh đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của những người đến nghe. Cô gái trẻ Julie Logel (23 tuổi), bị thuyết phục bởi ý tưởng của trung tâm, đã tự bỏ tiền túi mua vé máy bay sang VN giúp đỡ dự án của bà. Gặp Julie ở trung tâm, có thể thấy cô lăn xả vào mọi việc của trung tâm từ sơn tre, dọn dẹp, tổ chức công việc hằng ngày cho trung tâm. Sau Julie, trung tâm đón nhận thêm Pauline (22 tuổi) tới làng để thực tập và làm tình nguyện viên tại đây.
Vùng Rhones Alpes coi đây là một trong những dự án thành công nhất họ từng có trong đầu tư ở nước ngoài. Theo kế hoạch, ngôi làng sinh thái tre này sẽ chính thức được khai trương vào ngày 8-4 trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa Pháp.
Những cây tre của ngôi làng xanh mà bà Hạnh mơ ước ngày nào giờ đã thành hiện thực. Sẽ còn nhiều công việc để bà TS phải lo như làm sao duy trì, phát triển được ngôi làng tre sau khi chính thức đi vào hoạt động. Tuy vậy, bà TS có thể tự hào về những gì đã làm được sau suốt gần mười năm theo đuổi giấc mơ "xanh" này của mình.
THANH TUẤN http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=248856
Một góc khu bảo tồn ở làng tre - Ảnh: T.Tuấn
Vất vả nhất trong quá trình tìm tre của bà có lẽ là việc lặn lội tìm tre vuông ở một tỉnh miền núi phía Bắc. Đỉnh núi Mã ở Thanh Hóa bà cũng đã trèo tới hai lần để tìm loại tre dây ở đây, trong khi đỉnh Phanxipăng cũng không thiếu dấu chân bà, nơi bà tìm được một loại tre đặc biệt với thân có gai.
Ý kiến bạn đọc
Tôi rất sung sướng được đọc bài này và xin cảm ơn Tiến sỹ Mỹ Hạnh về việc bà bỏ công sức ra để bảo tồn cây tre Việt Nam. Tôi là một người rất yêu cây tre Việt Nam và rất đau buồn khi giờ đây ở nhiều vùng, nhất là nông thôn Việt Nam ngày càng vắng bóng cây tre - một biểu tượng của dân tộc Việt Nam.
Hàng nghìn năm qua cây tre luôn gắn bó với đại đa số người dân Việt Nam - như Thép Mới đã viết trong bài "Cây tre Việt Nam". Nhưng chỉ hơn chục năm gần đây, cây tre đã bị phá huỷ không thương tiếc, kéo theo là hàng loạt hệ luỵ về môi trường, về vănhoá... Đã nhiều đêm, tôi nằm mơ thấy tre như mơ thấy người yêu dấu. Quê tôi (Thái Bình), tre bị phá chặt gần hết rồi.
Tôi đề nghị Tiến sỹ nên thông qua các phương tiện thông tin đại chúng và ngành bảo vệ môi trường phổ biến rộng rãi cho nhân dân biết tác dụng nhiều mặt của cây tre và tái lập trồng tre ở nhiều nơi, không chỉ đưa tre vào "Bảo tàng tre" của bà. Chúng ta hãy phát triển hiện đại trong bóng cây cổ truyền một cách hợp lý.
Kính chào Tiến sỹ, ước gì được gặp Tiến sỹ và thăm bảo tàng tre của bà. Chúc bà khoẻ mạnh và thành công.
Vũ Mạnh Thắng
thangpmuc26@yahoo.com
1 nhận xét:
Cách đây hơn chục năm, nhiều người Việt Nam đã biết đến Anoa Dussoll, người phụ nữ Pháp gốc Việt, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng can đảm và mạnh mẽ. Nhiều tờ báo đã viết về hành trình chuyến bay kỷ lục của chị cùng với nhóm phi công, thợ máy, bằng máy bay trực thăng riêng đã vượt 14 nghìn km từ Paris về Hà Nội vào tháng 06.1993. Và cũng từ thời gian đó, chị đã định cư và làm ăn tại Việt Nam. Rồi sau đó, qua những bài viết về sự nghiệp kinh doanh khá táo bạo của chị ở một lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ, bạn đọc lại được biết thêm về một nữ doanh nghiệp (đồng thời cũng là nữ phi công) kinh doanh vận tải hàng không bằng máy bay trực thăng.
Thành đạt ở xứ người nhưng vẫn nặng tình với quê Việt
Có lẽ không chỉ ở Việt Nam mà cả ở Pháp và nhiều quốc gia phát triển khác, không phải người phụ nữ nào cũng dám liều lĩnh dấn thân vào con đường kinh doanh bằng nghề nghiệp nặng nhọc, mạo hiểm, đòi hỏi thể lực tốt là vận tải trực thăng. Nhưng với chị, cả cái nghề mạo hiểm và khá khó khăn đó cũng chỉ là nghề tay trái. Thời gian còn ở Paris, thủ đô hoa lệ của nước Pháp, chị cũng đã tốt nghiệp nhiều trường đại học ở nhiều lĩnh vực, chuyên ngành khác nhau như luật, kiến trúc, lái máy bay…Chị đã khá thành đạt trên nhiều lĩnh vực kinh doanh, lãnh đạo vài công ty lớn ở những ngành nghề không phải dễ dàng với phái nữ: kinh doanh địa ốc, thiết kế kiến trúc, tư vấn luật…
Anoa kể rằng, tuổi thơ của mình cũng không mấy dễ dàng vì gia đình đông con. Nhưng, chính hoàn cảnh khó khăn đó lại nuôi dưỡng cho chị ý chí quyết tâm, tinh thần cần cù vượt khó. Chị là người may mắn vì có hai quê, cả hai quê hương, cả dòng máu Việt và cái nôi nuôi dưỡng lớn là nước Pháp đã cùng giúp chị trưởng thành.
Dù thành đạt như vậy ở nước Pháp, nhưng với chị, Việt Nam vẫn là quê hương, đất mẹ yêu dấu và nặng nghĩa tình. Hơn 20 năm xa quê ở vào lứa tuổi đẹp nhất của đời người – tuổi thơ và thời thiếu nữ, vẫn không làm chị quên và nguôi đi nỗi nhớ quê hương. Dù rất nặng lòng với nước Pháp, quê hương thứ hai đã nuôi dưỡng và giúp chị trang bị những kiến thức để vào đời và trưởng thành, dù sống nhiều hơn ở Pháp, nói tiếng Pháp, hiểu biết về văn hóa Pháp còn hơn cả Việt Nam, nhưng dường như cuộc đời đẩy đưa lại mang đứa con viễn xứ trở về quê mẹ.
Kinh doanh du lịch gắn với giới thiệu văn hóa Việt
Sau lần dự định kinh doanh trên không bằng “ngựa sắt bay” không thành; nhất là sau bước ngoặt của cuộc đời là gặp gỡ với Ricardo Perran, người từng là Tổng Giám đốc của khách sạn nổi tiếng Soffitell Hà Nội (và sau này là của cả Soffitell Plasa Sài Gòn), rồi trở thành phu nhân của anh, cuộc đời Anoa đã sang trang mới. Chị đã chọn Long Hải (Bà Rịa – Vũng Tàu), vùng đất mà vào năm 1993 vẫn còn rất hoang sơ làm “đại bản doanh” kinh doanh du lịch.
Đến với khu Du lịch Kỳ Vân hôm nay, nơi có Anoasis Beach Resort Long Hải – Khu du lịch cao cấp (rộng 12 ha) xây dựng bằng vật liệu mây, tre, lá nổi tiếng không chỉ ở Việt Nam mà cả với nhiều vị khách châu Âu, châu Mỹ…mới thấy được cái tài của người phụ nữ bé nhỏ này. Tám năm kinh doanh ở Việt Nam, tuy vẫn chưa nói sõi một số từ tiếng Việt, nhưng Anoa và chồng đã rất hài lòng và thành đạt trong sự nghiệp và cuộc sống gia đình, họ cảm thấy rất mãn nguyện, phấn khởi và tin tưởng vì đã có quyết định đúng. Giờ chị là Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Dịch vụ Cổ phần Kỳ Vân, còn chồng làm Giám đốc. Công việc mới tạo điều kiện không chỉ cho chị phát huy khả năng trên thương trường mà còn để Ricardo Perran có cơ hội “dụng võ” bằng cái nghề sở trường của mình (anh đã có 40 năm thành công trong ngành kinh doanh khách sạn). Phải chia tay với bầu trời, công việc rất yêu thích, chị rất tiếc, nhưng ở độ tuổi của mình và cuộc sống gia đình hạnh phúc như đang có, chị vẫn rất mãn nguyện. Khu Resort do anh chị chung tay vun đắp giờ đã khang trang và rất đông khách, nhất là trong những ngày lễ, Tết, được Tổng Cục du lịch công nhận đạt tiêu chuẩn 4 sao; Thời báo Kinh tế Việt Nam bình chọn là “Resort hạng nhất của miền Nam” và hiện vẫn đang được tiếp tục đầu tư xây dựng.
Anoa tâm sự, vợ chồng chị muốn làm điều gì đó cho quê hương và cho các thế hệ tương lai của Việt Nam, chính vì thế họ đã chọn xây dựng khu du lịch sinh thái với mong muốn để nhắc nhở mọi người, nhất là các em nhỏ hãy quan tâm gìn giữ môi trường bởi đó là vấn đề sống còn của nhân loại. Ý tưởng và thiết kế do chị và chồng tự thực hiện với sự giúp sức của những người cộng sự thân thiết. Chị chọn các vật liệu đặc trưng cho truyền thống Việt Nam để xây dựng và trang trí cho khu Resort, nhưng đẳng cấp và trình độ phục vụ lại theo những tiêu chuẩn quốc tế và thể hiện khá rõ phong cách Pháp. Rất nhiều du khách từ các quốc gia đã đến đây, còn các nhân viên ngoại giao của các sứ quán nước ngoài, các công ty lớn… đã trở thành khách quen của Anoasis Beach Resort. Không chỉ đón khách tới đây nghỉ ngơi, an dưỡng; đây cũng là địa điểm khá lý tưởng cho các cuộc hội nghị, hội thảo quan trọng và là điểm đến lý thú của các đôi vợ chồng trẻ trong những ngày trăng mật…
Một góc khu Anoasis Beach Resort
Ricardo và Anoa đã quyết định sẽ sống ở Việt Nam đến trọn đời. Niềm vui và mối quan tâm lớn của vợ chồng chị là đại gia đình gồm tập thể 110 công nhân viên (tới 90% là người gốc Long Hải) và 60 đứa trẻ là con em của họ. Anoa còn rất tích cực tham gia các hoạt động xã hội, hiện chị là Ủy viên của Mặt trận Tổ Quốc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Công việc họp hành, các hoạt động của MTTQ tỉnh cũng mất không ít thời gian, nhưng với chị, hoạt động Mặt trận là niềm vui và một nhu cầu không thể thiếu. Chị không chỉ tham gia tích cực trong các hoạt động xã hội và trong các hoạt động của Việt kiều mà còn là một cán bộ năng nổ trong công việc ở khu dân cư. Người ta thấy chị thường xuyên có mặt, thăm hỏi, giúp đỡ Trại trẻ mồ côi, Bệnh viện Huyện ở Bà Rịa và không ít các cơ sở từ thiện khác.
Anoa và cũng như nhiều bà con kiều bào khác rất phấn khởi vì ngày càng được Nhà nước quan tâm, tạo điều kiện để đóng góp cho đất nước. Chị cũng như nhiều bà con kiều bào khác đều mong muốn sẽ sớm có những văn bản quy định cụ thể để triển khai Nghị quyết 36 vào cuộc sống. Là doanh nhân, chị còn chưa hài lòng với quá nhiều những thủ tục hành chính nhiêu khê, thiếu nhất quán và chồng chéo, làm tốn kém khá nhiều thời gian và tiền của, nhưng không hiệu quả, cản trở lớn đến hoạt động của các nhà đầu tư, trong đó có cả các nhà đầu tư Việt kiều. Nhưng, chị vẫn lạc quan, tin tưởng vào tương lai của đất nước, vào công việc mình đang làm. Anoa quả quyết rằng, đất nước Việt Nam hứa hẹn một triển vọng phát triển nhờ những chính sách cởi mở, đúng đắn mà chị là người được trực tiếp chứng kiến.
KN –TN
Anoa sinh năm 1957 ở Sài Gòn. Quê nội ở Mỹ Tho, quê ngoại ở Sài Gòn. Năm lên 4 tuổi chị được ông nội nuôi là Dusoll, người Pháp, đưa sang Pháp sinh sống. Chị đã tốt nhiệp nhiều trường đại học và có bằng cấp về những chuyên ngành: quản trị kinh doanh, hành chính, luật, kiến trúc, lái máy bay trực thăng. Năm 1986, chị mở công ty kinh doanh địa ốc ở Paris và làm ăn rất hiệu quả. Năm 1993 chị về Việt Nam sinh sống, kinh doanh vận tải hàng không bằngmáy bay trực thăng. Tiếp đó chị lập Công ty kinh doanh du lịch, mở khu resort ở Kỳ Vân, Long Hải mang tên Anoasis Beach Resort.
Đăng nhận xét